Chương 5 / 9
Tái Sinh ở Tiên môn
Triệu Bắc Nguyệt · Tu tiên / Kiếm hiệp
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Phá bỏ số phận đã định
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Triệu Bắc Nguyệt từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Đột nhiên nhận ra điều bất thường – chỉ tay vào một góc cuộn da xanh – "Tầng thứ bảy này... đường kinh mạch bị vẽ sai. Tiền bối cố tình hay vô ý?"
Ngón tay cô chỉ thẳng vào một góc cuộn da xanh, nơi những đường kinh mạch được vẽ bằng mực bạc. Bạch Trần chân nhân khựng lại, mắt hẹp dần. Ông nhìn theo hướng tay cô, rồi bất ngờ bật cười – một tiếng cười dài, vừa ngạc nhiên vừa thích thú.
"Giỏi! Mắt tinh đấy!" Ông đứng dậy, bước đến bên cô, tay chỉ vào chỗ cô vừa chỉ. "Đây là một cạm bẫy ta cố tình đặt ra. Nếu ngươi tu luyện theo đường kinh mạch này, đến tầng thứ bảy sẽ tẩu hỏa nhập ma, biến thành kẻ điên." Ông nhìn cô, ánh mắt lần đầu tiên có chút trân trọng. "Ngươi là người đầu tiên phát hiện ra nó trong vòng ba mươi năm qua."
Ông vươn tay, lấy một cây bút lông từ ống bạc, chấm vào nghiên mực, sửa lại đường kinh mạch trên cuộn da. "Đây mới là bản chính. Ta tặng ngươi lòng thành này."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cảm tạ, cầm lấy cuộn da xanh và đặt cuộn da đen lên bàn – giao dịch hoàn tất, rời đi ngay trước khi mọi chuyện phức tạp thêm
Cô cúi đầu, tay nhẹ nhàng đặt cuộn da đen lên bàn, rồi nhanh chóng cuộn Thanh Mộc Trường Sinh Quyết bỏ vào ngực áo. "Đa tạ tiền bối." Không thêm một lời, cô xoay người bước nhanh ra khỏi Trường Thanh Phong.
Bóng dáng nhỏ bé khuất sau cánh cửa gỗ lim. Trong phòng, Bạch Trần chân nhân cầm cuộn da đen lên, tay hơi run. Lục Trần bước đến, trầm giọng: "Sư phụ, cứ để nó đi thế?"
Bạch Trần lắc đầu, mắt vẫn dán vào cuộn da. "Nó sẽ quay lại. Con bé đó có mắt nhìn người, biết thời thế. Chỉ là..." Ông ngừng lại, khẽ thở dài. "Hy vọng nó sống đủ lâu để quay lại."
Bên ngoài, Triệu Bắc Nguyệt men theo lối đá trở về tạp dịch đường. Tay cô siết chặt cuộn da xanh trong ngực. Mặt trời đã lên cao, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống những tán cây. Nhưng cô biết – bóng tối thực sự chỉ mới bắt đầu.
BẠN ĐÃ CHỌN
Về ngay tạp dịch đường, tìm góc kín bắt đầu nghiên cứu công pháp – thời gian không chờ đợi kẻ chậm chân
Cô rảo bước thật nhanh về tạp dịch đường, lòng nóng như lửa đốt. Vừa bước qua cổng, cô thấy mấy tạp dịch khác đang tụ tập dưới gốc cây đa, thì thầm bàn tán gì đó. Thấy cô, họ khựng lại, nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ – vừa tò mò, vừa e dè. Một trong số đó, một cô gái tên Tiểu Thúy, tiến đến kéo tay cô: "Bắc Nguyệt, nghe nói sáng nay có người từ Trường Thanh Phong đến tìm muội? Có chuyện gì thế?"
Cô thoáng chột dạ, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. "Chỉ là hiểu lầm thôi. Họ tưởng ta lấy nhầm đồ của họ ấy mà." Cô gượng cười, rồi lẻn vào phòng ngủ tập thể, kéo rèm lại. Tay run run mở cuộn da xanh ra, bắt đầu đọc những dòng chữ bạc đầu tiên.
Nhưng vừa đọc được vài chữ, cô nghe tiếng bước chân nặng nề ngoài cửa – tiếng quản sự gầm lên: "Triệu Bắc Nguyệt! Ra đây ngay!"
BẠN ĐÃ CHỌN
Gấp cuộn da lại, giấu dưới chiếu, rồi bình tĩnh ra ngoài xem quản sự có chuyện gì
Cô nhanh tay gấp cuộn da xanh, nhét sâu xuống dưới chiếu rơm, dùng chân đẩy nhẹ cho khuất. Hít một hơi thật sâu, cô kéo rèm, bước ra ngoài với vẻ mặt bình thản nhất có thể.
Ngoài sân, quản sự họ Lưu – một người đàn ông trạc năm mươi, mặt mày khắc khổ – đang đứng chống nạnh, mắt nhìn cô như muốn xuyên thủng. Cạnh ông ta là một thiếu niên mặc áo trắng, tay cầm quạt giấy, dáng vẻ thư sinh nhưng ánh mắt sắc lạnh.
"Triệu Bắc Nguyệt?" Thiếu niên áo trắng lên tiếng, giọng nhẹ nhưng đầy uy áp. "Ta là đệ tử nội môn của Tàng Kiếm Phong – Tần Vô Ưu. Có người thấy ngươi sáng nay ở thư các. Ngươi có điều gì muốn khai không?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn thẳng vào mắt hắn, cười nhẹ – "Tần sư huynh, con chỉ là tạp dịch. Chuyện thư các sao lại liên quan đến con?"
Tần Vô Ưu khẽ nhướng mày, quạt giấy trong tay xoay nhẹ một vòng. "Tạp dịch? Ừ, thì ra ngươi là tạp dịch." Hắn bước đến gần, cúi xuống nhìn cô từ trên cao, giọng nửa đùa nửa thật: "Nhưng tạp dịch mà dám nhìn thẳng vào mắt đệ tử nội môn, lại còn cười, thì không nhiều đâu."
Hắn đứng thẳng dậy, quay sang quản sự Lưu: "Quản sự, ngươi có chắc con bé này sáng nay không rời khỏi tạp dịch đường không?"
Quản sự Lưu ấp úng: "Dạ... dạ, con bé này sáng nay có việc, nhưng..." Ông ta liếc nhìn cô, ánh mắt đầy ẩn ý.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.
