Chương 6 / 9
Tái Sinh ở Tiên môn
Triệu Bắc Nguyệt · Tu tiên / Kiếm hiệp
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Phá bỏ số phận đã định
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Triệu Bắc Nguyệt từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Bất ngờ hỏi ngược lại: "Tần sư huynh, có phải huynh đang tìm thứ gì đó trong thư các không? Biết đâu con có thể giúp huynh."
Câu hỏi bất ngờ của cô khiến Tần Vô Ưu khựng lại, quạt giấy trong tay ngừng xoay. Mắt hắn hẹp dần, nhìn cô như thể đang cân nhắc lại đánh giá ban đầu. Một khoảnh khắc căng thẳng trôi qua, rồi hắn bật cười – một tiếng cười nhẹ, nhưng không hề có thiện ý.
"Thú vị. Một tạp dịch dám hỏi ngược lại ta." Hắn bước đến gần, cúi xuống, giọng chỉ đủ hai người nghe: "Ta đang tìm một cuộn da màu đen. Ngươi có biết nó ở đâu không?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Lùi lại nửa bước, lắc đầu ngây thơ – "Cuộn da màu đen? Con chưa từng thấy. Ở thư các toàn sách xanh và trắng thôi ạ."
Tần Vô Ưu nheo mắt nhìn cô, tay vẫn xoay nhẹ quạt giấy. Hắn im lặng một lúc lâu, như thể đang cân nhắc lời nói của cô. Rồi hắn khẽ gật đầu, quay sang quản sự Lưu: "Được. Nếu không có gì, ta cáo từ." Hắn bước đi, nhưng trước khi khuất sau cổng, hắn ngoảnh lại nói vọng: "Triệu Bắc Nguyệt... nếu ngươi thấy cuộn da màu đen đó, hãy mang đến Tàng Kiếm Phong cho ta. Ta sẽ trọng thưởng."
Cô đứng yên đến khi bóng hắn khuất hẳn, mới dám thở phào nhẹ nhõm. Quản sự Lưu nhìn cô, lắc đầu: "Con bé này... dây vào người của Tàng Kiếm Phong không phải chuyện đùa đâu. Coi chừng đó." Ông ta quay lưng bỏ đi, để lại cô đứng một mình giữa sân.
Cô trở vào phòng, kéo rèm, lấy cuộn da xanh từ dưới chiếu ra. Nhưng vừa mở ra, một mảnh giấy nhỏ rơi ra – trên đó viết vài chữ nguệch ngoạc: "Gặp ta ở am tre sau núi, giờ Tý. — Bạch Trần."
BẠN ĐÃ CHỌN
Tìm cách báo cho Lục Trần biết về mảnh giấy này – thăm dò thái độ của hắn trước khi quyết định
Cô gấp mảnh giấy lại, nhét vào trong tay áo. Không thể đi tìm Lục Trần ngay giữa ban ngày – quá lộ liễu. Cô đợi đến xế chiều, khi tạp dịch đường nhộn nhịp nhất, mới lẻn ra phía sau dãy nhà bếp, nơi có một con đường mòn nhỏ dẫn lên Trường Thanh Phong.
Đến chân núi, cô thấy Lục Trần đang ngồi thiền dưới gốc tùng già, mắt nhắm nghiền. Nghe tiếng bước chân, hắn mở mắt, nhìn cô với vẻ không mấy ngạc nhiên. "Ta biết muội sẽ quay lại."
Cô đưa mảnh giấy cho hắn. Hắn đọc lướt qua, mặt không biểu cảm, rồi đốt nó bằng một ngón tay. Lửa xanh lóe lên, mảnh giấy hóa tro. "Sư phụ ta có thói quen gặp người lạ vào giờ Tý. Nhưng ta khuyên muội đừng đi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Gật đầu cảm ơn, quay về – nếu ngay cả đệ tử thân tín cũng khuyên không đi, thì cô không nên liều
Cô gật đầu, khẽ chắp tay: "Đa tạ Lục sư huynh đã nhắc nhở." Không nán lại thêm, cô xoay người bước nhanh xuống núi, bỏ lại Lục Trần đứng dưới gốc tùng già với ánh mắt khó đoán.
Trở về tạp dịch đường, trời đã chập choạng tối. Cô lẻn vào phòng, kéo rèm, lấy cuộn da xanh ra. Dưới ánh đèn dầu leo lét, cô bắt đầu đọc "Thanh Mộc Trường Sinh Quyết" từ những dòng đầu tiên. Chữ bạc lấp lánh dưới ánh lửa, vẽ ra những đường kinh mạch kỳ lạ mà cô chưa từng thấy. Nhưng càng đọc, cô càng nhận ra – công pháp này không đơn giản như vẻ ngoài. Nó không chỉ là cách dẫn khí nhập môn, mà còn ẩn chứa những tầng ý sâu xa về sự sống và cái chết.
Bên ngoài, tiếng côn trùng rả rích. Một đêm dài mới bắt đầu.
BẠN ĐÃ CHỌN
đọc hết ghi nhớ cuộn da rồi tu luyện tầng thứ nhất
Cô kéo cuộn da xanh trải dài trên chiếu, đọc từng chữ, từng đường kinh mạch. Dưới ánh đèn dầu leo lét, cô cắm cúi hơn một canh giờ, đọc đi đọc lại ba lần cho đến khi thuộc làu từng chi tiết. Những dòng chữ bạc vẽ ra một thế giới kỳ lạ – dẫn khí qua những huyệt đạo mà cô chưa từng biết, xoay chuyển nội lực theo chiều ngược với các công pháp thông thường.
Đến nửa đêm, cô cuộn tròn cuộn da, nhét vào trong túi vải may sẵn dưới lớp áo. Rồi cô ngồi xếp bằng, hai tay kết ấn, bắt đầu dẫn khí theo tầng thứ nhất.
Khí lạnh từ dưới mặt đất dần dâng lên, thấm vào người cô. Ban đầu chỉ là một luồng nhỏ, mơ hồ như làn khói. Nhưng dần dần, nó mạnh hơn, chảy dọc theo xương sống, lan ra khắp tứ chi. Cô cảm thấy cơ thể mình như một cái bình rỗng đang được rót đầy – nhưng càng rót, nó càng rộng ra, không có điểm dừng.
Đến gần tầng thứ ba, cô bỗng thấy ngực nặng, huyệt Khí Hải nóng ran. Một luồng khí nghịch chảy từ tim lên não, khiến cô choáng váng. Máu mũi bắt đầu chảy ra, nhỏ giọt xuống nền đất.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.
