Chương 7 / 9

Tái Sinh ở Tiên môn

Triệu Bắc Nguyệt · Tu tiên / Kiếm hiệp

Xem chỉ số nhân vật
Triệu Bắc Nguyệt
Chỉ số ở chương 7
Sinh Lực56/100
Nội Lực14/100
Tu Vi78/100

Mục tiêu

Phá bỏ số phận đã định

Quan hệ

Từ Bá
quen biết
Lục Trần
thăm dò
Tiểu Thúy
quen biết
Tần Vô Ưu
đối đầu
Quản sự Lưu
cảnh giác
Thiếu niên áo lam
nghi ngờ
Bạch Trần chân nhân
thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Triệu Bắc Nguyệt từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 31

BẠN ĐÃ CHỌN

Cố gắng vượt qua cơn nghịch khí, ép nó xuống đan điền – nếu dừng lại, có thể kinh mạch sẽ bị tổn thương vĩnh viễn

Cô nghiến răng, mồ hôi lạnh túa ra khắp trán. Luồng khí nghịch trong người như một con mãng xà đang quẫy đạp, muốn xé toạc kinh mạch từ bên trong. Nhưng cô không dừng lại – cô ép nó, từng chút một, theo đúng đường đi mà cuộn da đã chỉ dẫn. Máu mũi vẫn chảy, nhưng cô không quan tâm. Đau đớn là cái giá phải trả cho sự sống còn.

Đến khi luồng khí cuối cùng chịu khuất phục, chui tọt vào đan điền, cô mới thở ra một hơi dài. Cơ thể run lên, nhưng kỳ lạ thay – cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn trước. Như thể vừa vứt bỏ một lớp da cũ. Cô nhìn xuống tay mình, thấy những đường gân xanh hiện rõ dưới làn da, chạy dọc theo các huyệt đạo vừa được khai thông.

Tầng thứ nhất đã hoàn thành. Nhưng cô biết – đường còn dài, và những tầng sau sẽ còn khó khăn hơn gấp bội.

Bên ngoài, tiếng gà gáy vang lên từ xa. Trời sắp sáng.

Tu Vi +2Nội Lực +8Sinh Lực 5
Lượt 32

BẠN ĐÃ CHỌN

Đứng dậy, ra giếng sau rửa mặt, tập dượt vài động tác cơ bản – cần làm quen với cơ thể mới trước khi đối mặt với một ngày dài

Cô đứng dậy, bước ra giếng sau tạp dịch đường. Nước lạnh như cắt da, nhưng cô dùng hai tay hất lên mặt, rửa sạch vết máu khô. Ánh trăng lờ mờ phản chiếu khuôn mặt non nớt dưới mặt nước – đôi mắt đã có chút thay đổi, sâu hơn, tĩnh hơn.

Cô đứng thẳng, hai chân rộng bằng vai, thử vận động theo những động tác cơ bản mà cuộn da đã mô tả. Cơ thể cô nhẹ hơn trước, mỗi bước đi đều có cảm giác như chạm đất nhưng không hề nặng nề. Cô đưa tay lên, vẽ một đường kiếm ảo trong không khí – lần này, tay cô không run, đường đi thẳng và dứt khoát.

Nhưng khi cô xoay người, cô thoáng thấy một bóng đen vụt qua góc tường – có ai đó đang nhìn mình.

Nội Lực 2Sinh Lực 2
Lượt 33

BẠN ĐÃ CHỌN

Giả vờ không thấy, tiếp tục rửa mặt và vươn vai – xem kẻ đó muốn gì, ai hành động trước sẽ lộ sơ hở

Cô cúi xuống, vốc thêm nước lạnh lên mặt, kỳ cọ thật lâu. Mắt cô nhìn xuống mặt nước, nhưng tai vẫn dỏng lên nghe ngóng. Không có tiếng động, không có bước chân – chỉ có tiếng gió thổi qua kẽ lá. Nhưng cô biết, bóng đen kia vẫn ở đó. Cô tiếp tục vươn vai, xoay cổ tay, cổ chân, như một tạp dịch bình thường vừa ngủ dậy.

Một lúc sau, cô nghe tiếng lá khô xào xạc – xa dần, rồi mất hẳn. Kẻ đó đã rời đi.

Cô thở phào, nhưng lòng vẫn nặng trĩu. Ai đã theo dõi mình? Người của Tần Vô Ưu? Hay người của Bạch Trần? Hay một thế lực thứ ba nào đó? Cô bước vào bếp, thấy lão Từ Bá đang nhóm lửa, thấy cô liền cau mày: "Sao mặt mũi tái nhợt thế? Lại thức đêm hả con bé?"

Sinh Lực 2
Lượt 34

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười trừ, nói dối – "Dạ, con hơi khó ngủ, ra giếng rửa mặt cho tỉnh ạ." – giữ kín chuyện tu luyện

Lão Từ Bá nhìn cô, đôi mắt già nua híp lại như thể đang cân nhắc điều gì. Rồi lão cười xòa, vỗ vai cô: "Con trẻ thức đêm nhiều không tốt đâu. Đây, ăn tạm cái bánh bao đi, ta mới hấp xong." Lão nhét vào tay cô một chiếc bánh bao nóng hổi, rồi quay lại bếp lửa, tiện tay nhóm thêm củi.

Cô cầm bánh bao, cắn một miếng. Nhân đậu xanh ngọt bùi tan trong miệng, hơi ấm lan tỏa khắp người. Nhưng trong đầu cô vẫn không ngừng suy nghĩ về bóng đen vừa rồi. Ai đó đang để mắt đến mình. Và nếu họ đã thấy cô tập luyện lúc tờ mờ sáng, thì chuyện tu luyện của cô không còn là bí mật nữa.

Tiếng chuông từ chủ điện vang lên – báo hiệu giờ luyện tập của các đệ tử nội môn. Một ngày mới bắt đầu, và cô phải quyết định đường đi cho riêng mình.

Lượt 35

BẠN ĐÃ CHỌN

Xin phép Từ Bá ra vườn sau nhặt củi – nơi đó vắng người, có thể tiếp tục nghiên cứu cuộn da xanh mà không sợ bị phát hiện

Từ Bá gật đầu, vung tay: "Đi đi, nhặt xong nhớ mang vào bếp chất đống đằng kia. Chiều nay có mấy đệ tử nội môn đến ăn, đừng để thiếu củi." Lão quay lưng, tiếp tục xào nấu, không để ý thêm.

Cô nhanh chân ra vườn sau – một khu đất rộng sau bếp, nơi chất đầy củi khô và lá khô. Xa xa là bức tường đá bao quanh tạp dịch đường, phía sau là rừng trúc rậm rạp. Nơi này quả thực vắng người, nhất là vào giờ này khi mọi tạp dịch khác đang bận rộn với công việc sáng.

Cô ngồi xuống dưới gốc cây sung già, lấy cuộn da xanh ra, lật đến tầng thứ hai. Nhưng vừa mở ra, cô nghe tiếng bước chân nhẹ – không phải từ phía bếp, mà từ phía rừng trúc. Một thiếu niên mặc áo lam bước ra, tay cầm một nhánh trúc xanh, mắt nhìn thẳng vào cuộn da trong tay cô.

"Thứ đó... ngươi lấy ở đâu ra?" Giọng hắn lạnh tanh.

Nội Lực 2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.