Chương 8 / 9
Tái Sinh ở Tiên môn
Triệu Bắc Nguyệt · Tu tiên / Kiếm hiệp
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Phá bỏ số phận đã định
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Triệu Bắc Nguyệt từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Giữ nguyên cuộn da trong tay, nhìn thẳng vào mắt hắn – "Còn ngươi? Ngươi là ai, sao lại lén lút trong rừng trúc này?"
Thiếu niên áo lam khựng lại, có vẻ không ngờ một tạp dịch dám hỏi ngược hắn. Hắn nheo mắt, nhìn cô từ đầu đến chân, rồi bật cười khẩy. "Ta là đệ tử nội môn của Thanh Trúc Phong – Lục Trần. Còn ngươi, một tạp dịch, cầm công pháp trong tay, lại dám hỏi ta là ai?"
Hắn bước đến gần, tay vẫn xoay nhẹ nhánh trúc xanh. "Đưa đây. Ta không hỏi lại lần thứ hai."
BẠN ĐÃ CHỌN
Bất ngờ cất cuộn da vào người, mỉm cười – "Lục sư huynh, nếu huynh muốn, chúng ta có thể thương lượng. Biết đâu con có thứ huynh cần."
Lục Trần khựng lại, nhánh trúc trong tay ngừng xoay. Hắn nhìn cô với ánh mắt mới – không còn khinh thường, mà là tò mò pha lẫn cảnh giác. "Thương lượng? Một tạp dịch như ngươi có thứ gì để thương lượng với ta?"
Hắn bước đến gần, giọng hạ thấp: "Trừ khi... ngươi biết thứ gì đó về cuộn da đen mà Tần Vô Ưu đang tìm?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Lắc đầu, nhún vai – "Con không biết gì về cuộn da đen cả. Nhưng con biết một con đường tắt lên Tàng Kiếm Phong mà ít người biết."
Lục Trần nhướng mày, nhánh trúc trong tay khẽ gõ nhẹ vào lòng bàn tay. "Đường tắt lên Tàng Kiếm Phong?" Hắn cười nhạt, nhưng mắt vẫn dán chặt vào cô. "Ta sống ở đây hơn mười năm, chưa từng nghe có đường tắt nào. Ngươi đừng có mà lừa ta."
Hắn bước thêm một bước, đứng ngay trước mặt cô, giọng trầm xuống: "Nhưng nếu ngươi nói thật, ta sẽ cân nhắc chuyện để ngươi yên. Chỉ đường đi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Khoanh tay, cười nhẹ – "Con chỉ đường, nhưng huynh phải hứa không động đến cuộn da xanh của con. Đó là điều kiện."
Lục Trần nhìn cô hồi lâu, đôi mắt đen láy như muốn xuyên thấu lớp mặt nạ bình thản của cô. Rồi hắn bật cười – một tiếng cười khẽ, không rõ là khinh hay thích thú. "Được. Ta hứa. Cuộn da xanh đó là của ngươi, ta không động đến." Hắn giơ tay lên, ngón trỏ và ngón giữa khẽ động – một ấn pháp tạm thời, như một lời thề trong giới tu chân.
"Chỉ đường đi."
Cô gật đầu, bước về phía rừng trúc. Đến gốc cây sung già, cô rẽ phải, len qua một bụi tre rậm rạp. Phía sau là một con đường mòn nhỏ, gần như bị cỏ dại che khuất, uốn lượn giữa những tảng đá lớn. "Đi theo con đường này, qua ba khúc quanh, sẽ thấy một cây cầu đá nhỏ. Qua cầu là chân núi Tàng Kiếm Phong. Ít người đi lối này vì phải băng qua một khe núi hẹp, nhưng nó ngắn hơn đường chính đến nửa canh giờ."
Lục Trần nhìn con đường, mắt hẹp lại. "Ngươi biết lối này từ bao giờ?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Không trả lời, quay người bỏ đi – "Con đã giữ lời. Nhớ giữ lời hứa của huynh."
Cô xoay người, bước nhanh trở lại vườn sau, không ngoảnh đầu nhìn lại. Lục Trần đứng yên một lúc, nhìn theo bóng cô khuất sau bụi tre, rồi lại nhìn con đường mòn trước mặt. Hắn khẽ lẩm bẩm: "Kỳ lạ... một tạp dịch mà biết đường tắt lên Tàng Kiếm Phong?"
Hắn lắc đầu, rồi cũng biến mất vào rừng trúc.
Cô trở lại đống củi, bắt đầu nhặt nhạnh, chất thành bó. Tay làm nhưng đầu óc vẫn không ngừng suy nghĩ. Lục Trần – đệ tử nội môn của Thanh Trúc Phong – sao lại quan tâm đến cuộn da đen? Hay hắn chỉ lợi dụng cô để tiếp cận Tần Vô Ưu? Cô cần phải cẩn thận hơn nữa.
Bỗng nhiên, từ phía bếp, tiếng Từ Bá gọi vọng ra: "Bắc Nguyệt! Có người tìm!"
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.
