Chương 9 / 9
Tái Sinh ở Tiên môn
Triệu Bắc Nguyệt · Tu tiên / Kiếm hiệp
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Phá bỏ số phận đã định
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Triệu Bắc Nguyệt từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Đáp lại "Dạ, con ra ngay!" nhưng cố tình chậm chạp, quan sát từ xa trước khi vào
Cô hô vọng vào bếp, nhưng chân vẫn chậm rãi nhặt thêm vài cành củi, buộc lại thành bó. Tai cô dỏng lên, lắng nghe tiếng động từ phía bếp. Có tiếng nói chuyện – giọng Từ Bá và một giọng khác, trầm hơn, có chút già nua nhưng uy nghi. Không phải Tần Vô Ưu, cũng không phải Lục Trần.
Cô vác bó củi lên vai, bước chậm về phía bếp. Qua khe cửa, cô thấy một lão giả mặc áo bào xám, tay cầm phất trần, đang đứng nói chuyện với Từ Bá. Lão giả quay lưng về phía cô, nhưng dáng vẻ thanh thoát, khí chất thoát tục – rõ ràng không phải người thường.
Từ Bá thấy cô, vẫy tay: "Bắc Nguyệt, lại đây! Có người tìm con."
Lão giả xoay người lại – một khuôn mặt già nua nhưng đôi mắt sáng như sao, nhìn cô với vẻ trầm ngâm.
BẠN ĐÃ CHỌN
Bước tới, cúi đầu cung kính – "Con chào tiền bối. Không biết tiền bối tìm con có việc gì ạ?"
Lão giả nhìn cô, đôi mắt sáng như sao khẽ động, rồi ông mỉm cười – một nụ cười hiền hậu nhưng ẩn chứa điều gì đó sâu xa. "Ngươi là Triệu Bắc Nguyệt? Ta là Bạch Trần chân nhân, trưởng lão Trường Thanh Phong." Ông khẽ phe phẩy phất trần, giọng ôn tồn: "Nghe nói ngươi có con mắt tinh tường, nhìn ra được vài thứ mà người thường không thấy. Ta muốn mời ngươi đến Trường Thanh Phong một chuyến, có vài việc muốn hỏi."
Từ Bá đứng bên cạnh, mặt hơi biến sắc, nhưng không dám nói gì.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cúi đầu, nhận lời ngay – "Dạ, con xin phép đi cùng tiền bối." – cơ hội không thể bỏ lỡ
Bạch Trần chân nhân gật đầu, phất trần khẽ động, một luồng gió nhẹ cuốn lấy cô. "Đi theo ta."
Cô bước theo lão ra khỏi bếp, men theo con đường đá lát lên Trường Thanh Phong. Từ Bá đứng nhìn theo, mặt đầy lo lắng nhưng không dám cản. Trên đường đi, Bạch Trần không nói gì, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn cô với ánh mắt dò xét. Đến trước một am tre nhỏ nằm khuất sau rặng tùng, ông dừng lại, quay sang cô.
"Vào đi. Ta có vài điều muốn hỏi riêng ngươi."
Am tre nhỏ, đơn sơ, bên trong chỉ có một chiếc bồ đoàn và một ngọn đèn dầu leo lét. Trên bàn gỗ, một cuộn da màu đen nằm lặng lẽ – chính là mảnh ghép cô đã cất giấu suốt bấy lâu. Bạch Trần ngồi xuống bồ đoàn, tay chỉ vào cuộn da: "Ngươi có biết thứ này là gì không?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn thẳng vào mắt Bạch Trần, hỏi ngược lại – "Tiền bối muốn con nói thật hay nói điều tiền bối muốn nghe?"
Bạch Trần chân nhân khựng lại, rồi bật cười – một tiếng cười trầm, dài, vang vọng trong am tre nhỏ. "Ha ha ha... Con bé này, dám nói với ta như vậy." Ông lắc đầu, mắt vẫn nhìn cô với vẻ thích thú. "Đã lâu lắm rồi mới có người dám hỏi ta như thế. Được, ta muốn nghe lời thật."
Ông vươn tay, cầm cuộn da đen lên, tay khẽ vuốt ve mặt da sần sùi. "Thiên Ma Cấm Lục – một trong những bí mật lớn nhất của giới tu chân. Kẻ nào sở hữu nó, kẻ đó nắm giữ sức mạnh có thể xoay chuyển cả một tông môn." Mắt ông sáng lên trong bóng tối. "Nhưng cũng là lời nguyền chết chóc. Ta muốn ngươi giúp ta giải mã nó."
BẠN ĐÃ CHỌN
Lùi lại nửa bước, cảnh giác – "Con chỉ là tạp dịch, sao có thể giúp tiền bối giải mã thứ này?"
Bạch Trần chân nhân nhìn cô, mắt hẹp lại. Ông không tỏ ra giận dữ, trái lại còn mỉm cười – một nụ cười kỳ lạ, vừa thông cảm vừa như đang thử thách. "Ngươi nói đúng, ngươi chỉ là tạp dịch. Nhưng mắt ngươi – ta có thể thấy trong đó có thứ mà người thường không có." Ông đặt cuộn da đen xuống bàn, đứng dậy, bước đến bên cửa sổ nhìn ra rừng tùng. "Hai mươi năm trước, ta từng có ba đệ tử. Cả ba đều chết vì thứ này. Ta không muốn lặp lại sai lầm đó."
Ông quay lại nhìn cô, ánh mắt trầm tĩnh hơn: "Ta cần một người có thể nhìn ra cạm bẫy trong đó. Ngươi có thể không có linh căn, nhưng ngươi có thứ quý hơn – sự tỉnh táo."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.
