Chương 11 / 22
Nhầm rồi! Là hội trưởng chứ không phải tay bóng rổ số một
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhận thư, chạy lên phòng đọc ngay — tò mò không biết hắn viết gì.
Tôi chạy vội lên phòng, đóng cửa lại, trái tim đập thình thịch. Phong bì màu trắng tinh, nét chữ cứng cáp, nam tính — khác hẳn với vẻ ngoài lưu manh thường ngày của hắn. Tôi xé nhẹ mép thư, lấy ra một tờ giấy được gấp gọn gàng.
Bên trong chỉ vỏn vẹn vài dòng:
"Vũ Hạ,
Tôi viết thư này vì nói trực tiếp chắc nhóc lại chạy mất. Tôi biết nhóc thích thằng Tuấn Kiệt. Tôi cũng biết tôi không phải mẫu người nhóc thích. Nhưng tôi chỉ muốn nói một lần cho rõ: tôi thích nhóc. Không phải kiểu trêu đùa. Từ cái hôm nhóc nhét nhầm thư vào ngăn bàn tôi, nhìn cái mặt ngốc xít của nhóc lúc đó, tôi đã thấy có gì đó rồi.
Tôi không ép nhóc đáp lại. Chỉ muốn nhóc biết. Và nếu một ngày nào đó nhóc mệt mỏi vì chạy theo người ta, thì chỗ của tôi vẫn luôn mở.
— Dương Minh Khải"
Tôi đọc xong, tay run nhẹ. Thì ra hắn nghiêm túc thật.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Gấp thư lại, cất vào ngăn kéo — không trả lời, coi như chưa từng đọc.
Tôi gấp lá thư lại thật cẩn thận, từng nếp gấp được vuốt phẳng phiu. Mở ngăn kéo bàn học, tôi đặt nó vào góc khuất nhất, dưới mấy cuốn sách giáo khoa cũ. Rồi tôi đóng ngăn kéo lại — nhẹ nhàng, dứt khoát.
Coi như chưa từng đọc.
Tôi ngồi xuống bàn, mở vở Toán ra. Nhưng mắt cứ dán vào một chỗ, đầu óc vẫn lang thang đâu đó giữa dòng chữ "tôi thích nhóc" và nụ cười tà mị của hắn ở hành lang hôm nào. Tôi lắc đầu, vỗ má hai cái cho tỉnh:
"Học đi Vũ Hạ! Mày đã hứa rồi mà!"
Tôi cắm cúi làm bài đến tận tối mịt. Đến khi mẹ gọi xuống ăn cơm, tôi mới rời mắt khỏi trang giấy. Xuống nhà, tôi thấy mẹ đang ngồi xem tivi, trên bàn ăn có thêm một đĩa trái cây.
Mẹ nhìn tôi, cười hiền: "Học hành căng thẳng quá hả con? Có chuyện gì muốn kể mẹ nghe không?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Lắc đầu, cười trừ: "Dạ không có gì đâu mẹ. Con chỉ hơi mệt thôi ạ."
Mẹ nhìn tôi một lúc, ánh mắt có chút lo lắng nhưng không hỏi thêm. Bà chỉ gắp cho tôi miếng thịt kho: "Ăn nhiều vào cho có sức. Học hành vất vả rồi, tối nay ngủ sớm nhé."
Tôi gật đầu, cúi xuống ăn cơm, lòng thầm cảm ơn mẹ đã không hỏi sâu. Bữa cơm gia đình trôi qua trong sự yên bình hiếm hoi sau chuỗi ngày dài sóng gió.
Tối đó, tôi lên giường sớm hơn thường lệ. Nằm trong bóng tối, mắt mở thao láo nhìn trần nhà, tôi lại nhớ đến lá thư trong ngăn kéo. Những chữ "tôi thích nhóc" cứ lởn vởn trong đầu. Tôi trở mình, kéo chăn trùm kín đầu, cố gắng đuổi chúng đi.
Sáng hôm sau, tôi đến trường với tâm trạng nhẹ nhõm hơn. Nhưng vừa bước vào cổng, tôi đã thấy một cảnh tượng làm tôi sững người — Linh Đan đang đứng nói chuyện với Minh Khải ở gốc cây phượng. Cả hai trông có vẻ thân mật, cô ấy còn cười và đập nhẹ vào vai hắn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lờ đi, đi thẳng vào lớp — không muốn dây dưa thêm với ai trong hai người họ.
Tôi cúi mặt, bước nhanh qua gốc cây phượng, mắt nhìn thẳng về phía trước. Linh Đan và Minh Khải — dù họ có chuyện gì đi nữa, tôi cũng không muốn biết. Tôi đã quyết tâm gác lại tất cả để tập trung học hành, và tôi sẽ giữ lời.
Vào lớp, tôi ngồi vào bàn, lấy sách vở ra chuẩn bị cho tiết học đầu tiên. Minh Anh chưa đến, lớp còn khá vắng. Tôi thở phào, tận dụng khoảng lặng hiếm hoi này để ôn lại bài cũ.
Nhưng được một lúc, tiếng bước chân vội vã vang lên từ hành lang. Cánh cửa lớp bật mở — Minh Anh lao vào, mặt mày hớt hải, thở hổn hển:
"Mày! Tao vừa thấy Linh Đan với thằng Minh Khải ôm nhau ở gốc cây phượng kìa! Hai đứa nó quen nhau hả?!"
BẠN ĐÃ CHỌN
“Gì? Ôm nhau á?” Tôi sốc đến mức ngã bệt ra sàn, nhưng không phải nuối tiếc hay sợ gì đâu nhé, tôi chỉ bất ngờ thôi. Tôi nhớ lại lúc mình hỏi Linh Đan về việc có thích Minh Khải không, cô ấy đã phủ nhận nhưng giờ thì wow. Tầm này tôi chỉ như bao người bình thường thấy biến thì hóng, tôi mặc khá khép mình và ít chia sẻ nhưng tôi thích hóng chuyện người khác lắm, ôi một con nhỏ tiêu chuẩn kép làm sao
"Gì? Ôm nhau á?"
Tôi sốc đến nỗi đứng không vững, ngã bệt xuống sàn lớp học. Minh Anh hốt hoảng đỡ tôi dậy, nhưng tôi vội vàng đứng phắt lên, mắt sáng rỡ:
"Thiệt hả mày? Ôm nhau thiệt hả? Tao thấy họ nói chuyện lúc nãy nhưng không nghĩ tới mức đó!"
Minh Anh nhướn mày nhìn tôi: "Ủa tao tưởng mày không quan tâm?"
Tôi ho khan, giả vờ chỉnh lại cổ áo: "Thì... không quan tâm kiểu tình cảm á, nhưng hóng chuyện thì có." Rồi tôi kéo tay Minh Anh, thì thầm: "Mày kể tao nghe chi tiết đi! Họ ôm kiểu gì? Lâu không? Ai chủ động?"
Minh Anh cười khúc khích: "Trời ơi con nhỏ này, mày đúng là tiêu chuẩn kép! Để tao kể..."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.