Chương 18 / 22
Nhầm rồi! Là hội trưởng chứ không phải tay bóng rổ số một
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Quay người bước về lớp, nhưng trong lòng vẫn còn suy nghĩ về câu nói của Linh Đan.
Tôi quay người bước về lớp, nhưng trong lòng vẫn còn suy nghĩ về câu nói của Linh Đan. "Cậu với Minh Khải có vẻ thân nhỉ?" — sao ai cũng nghĩ vậy nhỉ? Tôi và hắn có gì đâu... đúng không?
Tôi lắc đầu, cố gạt đi những suy nghĩ vẩn vơ. Nhưng vừa bước lên cầu thang, tôi suýt đâm sầm vào một người. Ngước lên — là Phan Tuấn Kiệt. Anh ấy cầm một xấp tài liệu, nhìn tôi ngạc nhiên: "Vũ Hạ? Em đi đâu mà hấp tấp vậy?"
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười trừ: "Dạ, em định về lớp lấy sách. Anh đi đâu thế ạ?"
Phan Tuấn Kiệt cười nhẹ, đưa tay chỉ vào xấp tài liệu: "Anh vừa họp hội học sinh xong. Có vài giấy tờ cần sắp xếp lại." Anh ấy ngừng một chút, rồi nhìn tôi với ánh mắt có chút tò mò: "Mà hồi nãy anh thấy em đứng nói chuyện với Linh Đan ở thư viện. Hai đứa thân nhau à?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Gật đầu: "Dạ, tụi em cũng mới quen thôi. Có chút chuyện trao đổi ạ."
Phan Tuấn Kiệt gật gù, ánh mắt có chút suy tư: "Ra vậy. Linh Đan cũng là học sinh mới chuyển về trường mình hồi đầu năm, anh cũng chưa rõ về bạn ấy lắm."
Anh ấy ngừng một chút, rồi nhìn tôi: "Mà em về lớp lấy sách hả? Anh đi cùng em một đoạn, cũng tiện đường xuống văn phòng."
Chúng tôi cùng bước dọc hành lang, tiếng bước chân vang đều trên nền gạch men. Tuấn Kiệt im lặng một lúc, rồi bất ngờ hỏi: "Này Vũ Hạ, em có thấy gần đây Minh Khải có gì lạ không?"
BẠN ĐÃ CHỌN
“Dạ không ạ. Em cũng không rõ lắm vì tụi em không thân nhau đâu. Nhưng có chuyện gì ạ?” Tôi cố gắng không để lộ là mình thực sự tò mò chuyện về Minh Khải
Tôi cố gắng giữ giọng bình thản, không để lộ sự tò mò: "Dạ không ạ. Em cũng không rõ lắm vì tụi em không thân nhau đâu. Nhưng có chuyện gì ạ?"
Phan Tuấn Kiệt nhìn tôi một lúc, như đang cân nhắc. Rồi anh ấy khẽ thở dài: "Cũng không có gì to tát. Chỉ là anh thấy gần đây thằng Khải có vẻ lơ đãng hơn trong tập luyện. Hôm qua còn suýt để thua trận giao hữu vì mất tập trung. Anh chỉ lo nó có chuyện gì thôi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi đỡ lo hơn một chút, còn tưởng anh ấy hỏi vì chuyện khiếu nại. Tôi bâng quơ “Giờ em mới biết hai người thân nhau đấy ạ.” Tôi bật cười vì cách gọi của Tuấn Kiệt “thằng Khải”. Haha
Tôi khẽ bật cười: "Giờ em mới biết hai người thân nhau đấy ạ. Anh gọi bạn ấy là 'thằng Khải' nghe thân mật quá!"
Phan Tuấn Kiệt hơi ngẩn ra, rồi cũng cười theo, gãi đầu: "Ờ thì... tụi anh chơi với nhau từ cấp hai mà. Tuy hay cãi nhau nhưng cũng hiểu nhau. Chỉ là dạo này nó hơi lạ, nên anh hỏi thử em xem có biết gì không."
Anh ấy ngừng bước, quay sang nhìn tôi: "Mà thôi, có lẽ anh lo xa quá. Em về lớp đi, anh xuống văn phòng đây. Hẹn gặp em sau!"
Nói rồi anh ấy vẫy tay chào, rẽ vào cầu thang. Tôi đứng lại một lát, nhìn theo bóng anh khuất dần. Trong lòng tôi có chút nhẹ nhõm — thì ra Tuấn Kiệt không hỏi vì vụ khiếu nại. Nhưng cũng có chút suy nghĩ mới: hóa ra họ là bạn thân từ nhỏ.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.