Chương 19 / 22

Nhầm rồi! Là hội trưởng chứ không phải tay bóng rổ số một

Vũ Hạ · Học đường

Xem chỉ số nhân vật
Vũ Hạ
Chỉ số ở chương 19
Năng Lượng30/100
Học Lực86/100
Nhân Khí26/100

Mục tiêu

Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.

Quan hệ

Minh Anh
bạn thân
Linh Đan
bí ẩn
Phan Tuấn Kiệt
thân thiết
Dương Minh Khải
căng thẳng

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Vũ Hạ từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 91

BẠN ĐÃ CHỌN

Về lớp như đã định, nhưng lòng nhẹ nhõm hơn.

Tôi tiếp tục bước về lớp, lòng nhẹ nhõm hơn hẳn. Ít nhất thì Tuấn Kiệt không hỏi về vụ khiếu nại — anh ấy chỉ lo cho bạn mình thôi. Tôi mở cửa lớp, bước vào căn phòng vắng tanh vì giờ này hầu hết mọi người đã về hết.

Tôi ngồi xuống bàn, định lấy sách vở bỏ vào cặp. Nhưng vừa mở ngăn bàn ra, tôi thấy một tờ giấy note màu xanh nhạt được gấp gọn gàng, để ngay ngắn trên cuốn sách giáo khoa. Tôi cầm lên, mở ra xem.

Nét chữ quen thuộc — của Minh Khải.

"Tối nay 7h, quán nước đầu hẻm sau trường. Có chuyện cần nói. Đừng trốn."

Nhân Khí 1Năng Lượng 1

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 92

BẠN ĐÃ CHỌN

Cất tờ giấy vào túi, nghĩ ngợi một lát rồi quyết định đi — tò mò muốn biết chuyện gì.

Tôi cất tờ giấy vào túi áo, lòng đầy tò mò. Hắn muốn nói chuyện gì nhỉ? Chắc không phải vụ khiếu nại chứ? Hay là... chuyện khác?

Tôi nhìn đồng hồ — còn hơn một tiếng nữa mới tới 7 giờ. Đủ thời gian để về nhà ăn cơm rồi ra quán nước đầu hẻm. Tôi hít một hơi sâu, tự nhủ: "Đi thì đi, sợ gì hắn! Mình cũng có nhiều thứ muốn hỏi hắn đây."

Về đến nhà, tôi ăn vội bát cơm, mặc lại bộ đồ thường ngày, rồi xin phép mẹ ra ngoài "đi học nhóm". Đúng 7 giờ kém 5 phút, tôi có mặt trước quán nước đầu hẻm — một quán nhỏ xinh, đèn vàng ấm áp, vài bàn nhựa đặt dưới mái hiên. Minh Khải đã ngồi đó từ lúc nào, tay cầm ly nước chanh, nhìn ra đường.

Hắn thấy tôi, khẽ nhếch mép: "Ồ, tưởng nhóc trốn. Lại đây ngồi đi."

Nhân Khí 1Năng Lượng 1
Lượt 93

BẠN ĐÃ CHỌN

Tôi ngồi xuống “Chuyện gì quan trọng lắm à mà gọi em ra đây. Mà thôi, tốt nhất là nên quan trọng, nếu không em sẽ không tha cho anh đâu”

Tôi ngồi xuống ghế đối diện, khoanh tay nhìn hắn: "Chuyện gì quan trọng lắm à mà gọi em ra đây. Mà thôi, tốt nhất là nên quan trọng, nếu không em sẽ không tha cho anh đâu."

Minh Khải nhướn mày, nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Hắn không trả lời ngay, mà từ từ đẩy một ly nước chanh về phía tôi — loại tôi thích uống. Rồi hắn nói, giọng trầm hơn mọi khi: "Chuyện này quan trọng thật đấy. Hồi sáng em nghe lỏm được cuộc họp của hội học sinh đúng không?"

Tôi giật mình, mặt biến sắc. Hắn biết chuyện tôi nghe lỏm?

Nhân Khí 1Năng Lượng 1
Lượt 94

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhìn thẳng hắn: "Sao anh biết? Anh theo dõi em à?"

Minh Khải bật cười, giọng khinh khỉnh: "Theo dõi nhóc? Xạo quá. Mắt ông đây tinh lắm, lúc đi ngang thấy nhóc và con bạn núp sau chậu cây như hai con chuột nhắt."

Tôi đỏ mặt, cúi gằm xuống. Trời ơi, xấu hổ chết mất! Hắn thấy hết rồi!

Hắn ngả người ra ghế, nhìn tôi với ánh mắt khó đọc: "Nhưng mà cũng tốt. Vì nhóc nghe được rồi thì khỏi giải thích dài dòng. Chuyện này — Linh Đan với ông đây — thực ra là..."

Hắn ngừng lại, như đang cân nhắc từ ngữ. Tôi nín thở chờ đợi.

Nhân Khí 1Năng Lượng 1
Lượt 95

BẠN ĐÃ CHỌN

Sốt ruột: "Là sao? Anh nói nhanh đi!"

Tôi gắng gượng mở mắt, cảm giác như có ai đó vừa kéo tôi từ một vực thẳm lạnh lẽo trở về. Ánh đèn vàng của quán nước hắt vào mắt tôi, chói chang. Tôi đang nằm trên một chiếc ghế nhựa, đầu óc quay cuồng. Minh Khải đang ngồi trước mặt, mặt hắn tái mét, tay cầm một cốc nước ấm.

"Tỉnh rồi hả?" — giọng hắn khàn đặc, khác hẳn vẻ bông đùa thường ngày. "Nhóc xỉu ngang xỉu dọc làm ông đây hết hồn. Uống đi."

Tôi run run cầm lấy cốc nước, hớp một ngụm. Cơ thể vẫn còn yếu ớt. Tôi nhớ lại — tôi vừa hỏi hắn về chuyện với Linh Đan, rồi... rồi tôi ngất đi lúc nào không hay.

"Chuyện... chuyện với Linh Đan là sao?" — tôi cố gắng hỏi, giọng khản đặc.

Minh Khải nhìn tôi một lúc lâu, rồi thở dài, dụi tay lên mặt: "Chuyện này nói ra dài lắm. Nhưng nhóc cần nghỉ ngơi trước đã. Để ông đưa nhóc về nhà."

Nhân Khí 2Năng Lượng +30
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.