Chương 3 / 22

Nhầm rồi! Là hội trưởng chứ không phải tay bóng rổ số một

Vũ Hạ · Học đường

Xem chỉ số nhân vật
Vũ Hạ
Chỉ số ở chương 3
Năng Lượng30/100
Học Lực70/100
Nhân Khí56/100

Mục tiêu

Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.

Quan hệ

Minh Anh
bạn thân
Linh Đan
quen biết
Phan Tuấn Kiệt
thầm thương
Dương Minh Khải
căng thẳng

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Vũ Hạ từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 11

BẠN ĐÃ CHỌN

Chọn phương án một — tìm gặp Minh Khải vào sáng mai, nói thẳng mọi chuyện, chấp nhận đối mặt với hậu quả.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại. Lời nói thoát ra khỏi miệng nhẹ nhàng hơn tôi tưởng:

"Tao chọn cách một. Sáng mai, tao sẽ tìm gặp hắn, nói thẳng mọi chuyện. Dù sao thì... trốn tránh cũng không phải cách hay."

Minh Anh im lặng một lát, rồi nói giọng lo lắng: "Mày chắc chứ? Hắn không phải dạng vừa đâu. Nếu hắn nổi điên lên thì sao?"

"Thì... tao sẽ chịu." Tôi cắn môi. "Còn hơn là để hắn hiểu lầm mãi. Mà mày yên tâm, tao sẽ chọn chỗ đông người để nói chuyện, hắn không dám làm gì đâu."

Minh Anh thở dài: "Được rồi, nếu mày đã quyết. Sáng mai tao sẽ đi cùng mày, đứng xa xa làm hậu phương cho mày. Mà này, nhớ mặc áo khoác vào, sáng nay trời lạnh lắm đấy."

Tôi bật cười trước sự quan tâm bất ngờ của bạn thân. Kết thúc cuộc gọi, tôi đứng một mình giữa sân sau khi hoàng hôn đã buông xuống. Bức thư tình nhàu nát vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay tôi. Ngày mai sẽ là một ngày dài.

Nhân Khí +2Năng Lượng +4

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 12

BẠN ĐÃ CHỌN

Đi dạo một vòng quanh sân trường, tìm hiểu thêm về những góc khuất và lối đi để có đường lui nếu cần.

Tôi cất điện thoại vào túi, quyết định không về nhà ngay. Thay vào đó, tôi bắt đầu đi dạo một vòng quanh sân trường. Ánh hoàng hôn nhuộm vàng những dãy nhà học cũ kỹ, bóng tối bắt đầu len lỏi vào từng góc hành lang. Tôi cố gắng ghi nhớ từng lối đi nhỏ, từng bụi cây cao có thể che khuất tầm nhìn, và những cánh cửa thoát hiểm ít người biết đến.

Đi đến khu nhà sau gần nhà thể chất, tôi phát hiện một cầu thang sắt cũ kỹ dẫn lên sân thượng — nơi có thể nhìn toàn cảnh sân trường. Một lối thoát tuyệt vời nếu cần. Tôi cũng để ý thấy một cửa sổ nhỏ ở nhà vệ sinh tầng 1 có thể mở ra ngoài, dẫn thẳng ra con hẻm sau trường.

Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau. Tôi quay lưng lại, tim đập nhanh — nhưng đó chỉ là một bác lao công đang đẩy xe rác. Bác nhìn tôi với ánh mắt nghi hoặc: "Cháu ơi, muộn rồi đấy, về đi kẻo bảo vệ khóa cổng."

Nhân Khí +2Năng Lượng 2
Lượt 13

BẠN ĐÃ CHỌN

Hỏi bác lao công về những lối đi bí mật khác trong trường mà bác biết.

Tôi mỉm cười nhẹ, cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể:

"Dạ, cháu cảm ơn bác. Nhưng mà... bác làm ở trường lâu chưa ạ? Cháu thấy trường mình có nhiều ngõ ngách quá, có lối nào đặc biệt mà ít người biết không ạ?"

Bác lao công dừng tay đẩy xe, nhìn tôi với ánh mắt có chút nghi ngờ nhưng rồi lại thở dài:

"Cháu gái à, trường này già rồi, có nhiều lối đi xưa cũ lắm. Cái cầu thang sắt kia dẫn lên sân thượng, nhưng mà cửa sân thượng thường bị khóa. Còn nếu cháu muốn lối thoát nhanh ra ngoài..." Bác chỉ tay về phía bức tường rào sau nhà vệ sinh nam, "...chỗ đó có một cái cổng phụ cũ, khóa đã gỉ sét, đẩy nhẹ là mở được. Nhưng mà cháu đừng nói với ai bác chỉ đấy nhé."

Tôi mừng thầm, gật đầu cảm ơn bác rồi nhanh chóng rời đi. Khi bóng bác lao công đã khuất, tôi lén tiến lại gần bức tường rào — đúng là có một cánh cổng sắt nhỏ, lớp sơn xanh đã bong tróc, ổ khóa han gỉ. Tôi đẩy thử, nó kẽo kẹt mở ra một khe hở đủ để một người lách qua. Một lối thoát hoàn hảo.

Khi tôi định quay lưng ra về, điện thoại reo lên — tin nhắn từ Minh Anh: "Mày ơi, tao vừa nghe được tin nóng. Dương Minh Khải bảo với đám bạn của hắn là sáng mai sẽ ra mắt bạn gái mới trước toàn trường. Mày biết là ai rồi đấy... Tao lo quá!"

Nhân Khí 2Năng Lượng 5
Lượt 14

BẠN ĐÃ CHỌN

Tìm hỏi phương thức liên lạc của Dương Minh Khải để nói hết mọi chuyện trước khi ngày mai đến

Tay tôi run run cầm điện thoại, đọc đi đọc lại tin nhắn của Minh Anh. Ra mắt bạn gái mới trước toàn trường?! Không, tôi không thể để chuyện đó xảy ra. Tôi phải nói chuyện với hắn ngay tối nay, trước khi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.

Tôi gọi lại cho Minh Anh, giọng gấp gáp:

"Alo! Mày có số điện thoại của Dương Minh Khải không? Tao cần nói chuyện với hắn ngay bây giờ!"

Minh Anh ngạc nhiên: "Hả? Tao... để tao hỏi bạn lớp bên xem. Nhưng mà mày định làm gì thế?"

"Tao sẽ gọi cho hắn, nói thẳng mọi chuyện qua điện thoại. Ít nhất thì sẽ không phải đối mặt trực tiếp, đỡ ngượng hơn."

Minh Anh im lặng một lát, rồi nói: "Được rồi, tao nhắn số cho mày sau. Nhưng mà Vũ Hạ này... mày có chắc không đấy?"

Nhân Khí 2Năng Lượng 2
Lượt 15

BẠN ĐÃ CHỌN

Chờ Minh Anh gửi số, lập tức gọi cho Minh Khải và nói thẳng: "Em nhầm ngăn bàn, thư đó không phải cho anh."

Tôi cắn môi, ngồi xuống băng ghế đá gần đó, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại. Từng giây trôi qua như cả thế kỷ. Cuối cùng, một tin nhắn từ Minh Anh hiện ra với một dãy số.

Tim tôi đập thình thịch. Không kịp suy nghĩ thêm, tôi bấm gọi. Một hồi chuông dài vang lên, rồi giọng nói trầm thấp, có chút bất ngờ vọng ra từ đầu dây bên kia:

"Alo? Ai đấy?"

Tôi nuốt khan, cố giữ giọng không run:

"Dạ... là em, Vũ Hạ. Em xin lỗi vì đã gọi muộn, nhưng em cần nói với anh một chuyện quan trọng."

Đầu dây im lặng một lát, rồi giọng hắn có chút thích thú: "Ồ? Nhóc à? Có chuyện gì mà phải gọi gấp thế?"

Tôi hít một hơi thật sâu, nói nhanh như sợ mình đổi ý: "Chuyện là... bức thư tình và hộp sữa dâu hôm nay... em nhầm ngăn bàn. Thư đó không phải cho anh. Em xin lỗi vì đã gây hiểu lầm."

Đầu dây bên kia im phăng phắc. Một sự im lặng đáng sợ.

Nhân Khí 2Năng Lượng 3
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.