Chương 6 / 22

Nhầm rồi! Là hội trưởng chứ không phải tay bóng rổ số một

Vũ Hạ · Học đường

Xem chỉ số nhân vật
Vũ Hạ
Chỉ số ở chương 6
Năng Lượng20/100
Học Lực75/100
Nhân Khí55/100

Mục tiêu

Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.

Quan hệ

Minh Anh
bạn thân
Linh Đan
quen biết
Phan Tuấn Kiệt
thầm thương
Dương Minh Khải
khó đoán

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Vũ Hạ từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 26

BẠN ĐÃ CHỌN

Tôi đứng chôn chân một lúc rồi khi thấy hắn đã đi khá xa mới hoàng hồn, tôi không thể nói to ở hành lang được nên đành nhắn lại vào số hắn “Đại ca à, em nghĩ là anh chỉ đang nhầm lẫn chút thôi. Chỉ cuộc gọi hôm qua không thể làm anh thích em ngay được. Anh nghĩ mà xem, phải nghĩ kĩ nhé… Rồi anh sẽ thấy em chỉ là một con nhỏ khờ khạo, mặt mũi cũng chẳng xinh xắn ưa nhìn, học lực cũng không giỏi gì. Anh cứ coi như em đã làm khùng làm điên

Tôi đứng chôn chân một lúc, nhìn theo bóng lưng Minh Khải khuất dần sau khúc quanh hành lang. Mãi khi hắn đi xa hẳn, tôi mới hoàn hồn trở lại. Tay tôi run run lấy điện thoại, mở tin nhắn, gõ từng chữ thật nhanh trước khi kịp đổi ý:

"Đại ca à, em nghĩ là anh chỉ đang nhầm lẫn chút thôi. Chỉ cuộc gọi hôm qua không thể làm anh thích em ngay được. Anh nghĩ mà xem, phải nghĩ kĩ nhé… Rồi anh sẽ thấy em chỉ là một con nhỏ khờ khạo, mặt mũi cũng chẳng xinh xắn ưa nhìn, học lực cũng không giỏi gì. Anh cứ coi như em đã làm khùng làm điên rồi, bỏ qua cho em nhé."

Tôi ấn gửi, thở phào một hơi. Điện thoại rung lên ngay lập tức — hắn đã đọc và trả lời:

"Nhóc tự ti vừa thôi. Tôi thích ai là do tôi quyết định. Mà này, trưa nay ra sân sau gặp tôi một lát, tôi có chuyện muốn nói."

Tôi nhìn màn hình, tim lại đập nhanh. Hắn vẫn chưa chịu buông tha cho tôi.

Nhân Khí 2Năng Lượng +3

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 27

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhắn lại đồng ý: "Được, trưa nay em ra." — trong lòng tò mò không biết hắn muốn nói gì.

Tôi cắn môi, ngón tay lướt trên bàn phím rồi gửi đi ba chữ: "Được, trưa nay em ra."

Vừa gửi xong, tôi đã thấy hối hận. Nhưng sự tò mò đã thắng nỗi sợ. Hắn muốn nói gì với tôi? Lại thêm một lần thổ lộ nữa? Hay là cuối cùng hắn cũng chịu buông tha?

Cả buổi sáng tôi học mà chẳng vào chữ nào. Đến giờ ra chơi, Minh Anh kéo tôi ra hành lang, hỏi dồn: "Mày định đi gặp hắn thật đấy à? Tao đi với mày nhé?"

Tôi lắc đầu: "Không, để tao tự giải quyết. Nếu có gì tao sẽ nhắn cho mày."

Giờ trưa đến, tôi rón rén ra sân sau. Nắng gắt, sân vắng tanh. Dưới gốc cây phượng già, Minh Khải đã đứng đợi sẵn, tay cầm hai hộp sữa dâu. Thấy tôi, hắn cười nhẹ — một nụ cười khác lạ, không có vẻ ranh mãnh thường ngày.

Năng Lượng 2
Lượt 28

BẠN ĐÃ CHỌN

Bước tới, đón lấy hộp sữa dâu, hỏi thẳng: "Anh muốn nói gì với em?"

Tôi hít một hơi, bước tới gần hắn. Bàn tay tôi hơi run khi đón lấy hộp sữa dâu — lần này là thật, không còn là sự nhầm lẫn nào nữa. Tôi ngước nhìn thẳng vào mắt Minh Khải, cố giữ giọng bình tĩnh:

"Anh muốn nói gì với em?"

Minh Khải nhìn tôi một lúc, tay hắn đút vào túi quần, dáng vẻ hơi lúng túng — một biểu cảm hiếm hoi trên gương mặt vốn luôn lạnh lùng ấy. Hắn nói, giọng trầm hơn mọi khi:

"Tôi chỉ muốn nói là... tôi biết nhóc thích thằng Tuấn Kiệt. Tôi không có ý định chen vào. Nhưng nếu một ngày nào đó, nhóc mệt mỏi vì chạy theo nó, thì nhóc có thể dựa vào tôi."

Hắn ngừng lại, nhìn xuống đất, rồi ngẩng lên nhìn tôi với ánh mắt nghiêm túc chưa từng thấy:

"Đó là tất cả những gì tôi muốn nói. Không ép, không hẹn, không trêu đùa. Chỉ vậy thôi."

Nhân Khí +3Năng Lượng +2
Lượt 29

BẠN ĐÃ CHỌN

Bối rối, không biết trả lời sao, đành lảng sang chuyện khác: "Sữa dâu này... em uống được không?"

Tôi nhìn hộp sữa dâu trên tay, rồi lại nhìn Minh Khải, đầu óc quay cuồng không biết nên đáp lại thế nào. Cuối cùng, tôi chọn cách an toàn nhất — lảng sang chuyện khác:

"Sữa dâu này... em uống được không?"

Minh Khải hơi bất ngờ, nhưng rồi hắn bật cười — một tiếng cười nhẹ nhàng, không chế giễu:

"Tất nhiên là được. Tôi mua cho nhóc mà." Hắn nhìn tôi một lúc, rồi nói thêm: "Nhưng mà này, nhóc uống xong rồi thì nhớ suy nghĩ về lời tôi nói đấy. Không cần trả lời ngay đâu."

Tôi cắn ống hút, nhấp một ngụm sữa ngọt lịm, cố gắng không để hắn thấy sự bối rối của mình. Nắng trưa xuyên qua kẽ lá, rải những vệt vàng lên vai áo hai đứa. Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại của Minh Khải reo lên — hắn nhìn màn hình, mặt biến sắc:

"Chết, đội bóng tập gấp. Tôi phải đi đây." Hắn vội vã nói, rồi quay lưng chạy đi, nhưng còn ngoảnh lại: "Gặp nhóc sau nhé!"

Tôi đứng đó, một mình với hộp sữa dâu trên tay, lòng rối như tơ vò.

Nhân Khí +2Năng Lượng +3
Lượt 30

BẠN ĐÃ CHỌN

Uống hết sữa, rồi về lớp, quyết tâm gác chuyện này sang một bên để tập trung ôn thi.

Tôi ngồi xuống gốc cây phượng, uống hết hộp sữa dâu một hơi. Vị ngọt tan chảy trên đầu lưỡi, nhưng trong lòng tôi vẫn còn bao nhiêu vị đắng. Tôi đứng dậy, vứt vỏ hộp vào thùng rác, tự nhủ: Đủ rồi. Học đi Vũ Hạ! Kỳ thi cuối kỳ sắp đến rồi.

Tôi về lớp, ngồi vào bàn, mở sách vở ra. Nhưng mắt cứ dán vào trang giấy mà đầu óc vẫn lang thang đâu đó. Tôi cắn bút, cố gắng tập trung giải một bài Toán khó. Dần dần, những con số và công thức kéo tôi trở lại thực tại. Tôi gạch xóa lia lịa, làm xong một mạch ba bài tập.

Đến tiết cuối, tôi gần như đã lấy lại được bình tĩnh. Đúng rồi, chỉ cần học thôi. Mọi chuyện khác rồi sẽ qua.

Chuông tan học vang lên. Tôi thu dọn sách vở, định về nhà ôn bài tiếp, thì thấy Linh Đan đang đứng ở cửa lớp, vẫy tay cười với tôi: "Vũ Hạ! Nhớ hẹn hôm qua không? Thư viện tầng 3 nhé!"

Học Lực +3Năng Lượng +2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.