Chương 7 / 22

Nhầm rồi! Là hội trưởng chứ không phải tay bóng rổ số một

Vũ Hạ · Học đường

Xem chỉ số nhân vật
Vũ Hạ
Chỉ số ở chương 7
Năng Lượng16/100
Học Lực75/100
Nhân Khí55/100

Mục tiêu

Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.

Quan hệ

Minh Anh
bạn thân
Linh Đan
bí ẩn
Phan Tuấn Kiệt
thầm thương
Dương Minh Khải
khó đoán

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Vũ Hạ từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 31

BẠN ĐÃ CHỌN

Gật đầu đồng ý, đi theo Linh Đan lên thư viện — tò mò về những gì cô ấy định kể.

Tôi gật đầu, cố nặn ra một nụ cười: "Ừ, mình lên với cậu." Dù trong lòng vẫn còn đầy những suy nghĩ rối ren về Minh Khải, nhưng sự tò mò về Linh Đan — người bạn học ít nói, ít xuất hiện — khiến tôi không thể từ chối.

Chúng tôi cùng nhau leo lên cầu thang lên tầng 3. Thư viện buổi chiều vắng tanh, chỉ có vài bóng người ngồi ôn bài ở góc xa. Linh Đan dẫn tôi vào một bàn nhỏ sát cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy toàn bộ sân trường bên dưới. Cô ấy ngồi xuống, nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ — vừa như thân thiện, vừa như có điều gì đó giấu giếm:

"Mình biết chuyện của cậu với Minh Khải rồi."

Tôi sững người. Linh Đan nói tiếp, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn:

"Mình thấy cậu nhét thư nhầm ngăn bàn hôm qua. Và mình cũng thấy cậu ra sân sau với hắn hôm nay."

Nhân Khí 2Năng Lượng 2

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 32

BẠN ĐÃ CHỌN

Hỏi e dè “Cậu thấy hết hả? Cậu sẽ không nói với ai đúng không?”. Nói thật thì tôi không hoàn toàn tin cô bạn này lắm, tôi còn không chắc cô bạn trước mặt này có phải là em họ của crush thật không, mà kể cả thật thì sao phải giúp tôi, trong thoáng chốc tôi còn có suy nghĩ điên rồ hơn “Hay Linh Đan thích Minh Khải?”

Tôi nuốt khan, nhìn Linh Đan với ánh mắt dè dặt. Cô bạn này khiến tôi có một cảm giác kỳ lạ — không hẳn là đáng sợ, nhưng cũng chẳng dễ tin. Tôi xuống giọng:

"Cậu thấy hết hả? Cậu sẽ không nói với ai đúng không?"

Linh Đan nhướn mày, khẽ cười — một nụ cười khó đoán: "Mình không phải loại người thích nói chuyện thiên hạ. Nhưng mà..." Cô ấy ngừng lại, nhìn tôi chăm chú: "...mình chỉ muốn biết một điều: Cậu có thích Minh Khải không?"

Câu hỏi bất ngờ khiến tôi sững người. Tôi nhìn Linh Đan, trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ điên rồ: Hay Linh Đan thích Minh Khải? Cô ấy quan tâm chuyện này làm gì? Và nếu cô ấy là em họ của Phan Tuấn Kiệt thật, sao lại không giúp tôi đến gần anh ấy mà lại hỏi về Minh Khải?

Nhân Khí 1Năng Lượng 2
Lượt 33

BẠN ĐÃ CHỌN

Trả lời thẳng: "Mình thích Tuấn Kiệt. Còn Minh Khải chỉ là hiểu lầm thôi." — rồi hỏi ngược lại Linh Đan có ý gì.

Tôi hít một hơi, nhìn thẳng vào mắt Linh Đan, quyết định nói thật:

"Mình thích Tuấn Kiệt. Còn Minh Khải chỉ là hiểu lầm thôi." Tôi ngừng lại một chút, rồi hỏi ngược: "Nhưng mà... sao cậu lại hỏi vậy? Có phải cậu thích Minh Khải không?"

Linh Đan bật cười — một tiếng cười nhẹ nhàng, không hề phòng bị. Cô ấy lắc đầu:

"Trời ơi, không phải đâu! Mình không thích cậu ta. Chỉ là..." Cô ấy ngập ngừng, nhìn ra cửa sổ một lúc rồi quay lại nhìn tôi: "...mình là em họ của Tuấn Kiệt thật đấy. Và mình muốn giúp cậu đến gần anh ấy hơn. Nhưng trước hết, mình cần biết cậu có thực sự nghiêm túc với anh ấy không."

Tôi sững người. Linh Đan — em họ của Tuấn Kiệt — lại đang ngồi trước mặt tôi, nói rằng muốn giúp tôi? Tim tôi bỗng đập nhanh hơn.

Nhân Khí +3Năng Lượng +2
Lượt 34

BẠN ĐÃ CHỌN

Đến lúc này tôi sẽ tin Linh Đan thêm 10-20% nữa nhưng tôi không phải kiểu sẵn lòng thổ lộ hết tất cả cho người bạn mới quen và tôi cũng không thích chuyện người thứ ba tham gia vào chuyện tình cảm cho lắm. Vì mình thích nên mình sẽ cố gắng thích một mình thôi, đến khi đạt được tình yêu thì là nhờ bản thân mình chứ không phải ai khác

Tôi mỉm cười nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn giữ một khoảng cách nhất định:

"Cảm ơn ý tốt của cậu, Linh Đan. Mình tin cậu là em họ của Tuấn Kiệt, nhưng..." Tôi ngừng lại, chọn lọc từ ngữ: "...mình không quen nhờ người khác giúp chuyện tình cảm. Nếu mình thích ai đó, mình muốn tự mình đến gần họ, tự mình chinh phục. Có thành hay không thì cũng là do mình."

Linh Đan nhìn tôi một lúc, ánh mắt có chút bất ngờ, rồi cô ấy gật đầu:

"Tôn trọng cậu. Nhưng mà này..." Cô ấy rút từ cặp ra một quyển sổ nhỏ, đẩy về phía tôi: "...đây là lịch trình thường ngày của Tuấn Kiệt. Mình không ép cậu dùng nó, nhưng nếu cậu muốn 'tự mình' tạo cơ hội thì có thể tham khảo."

Tôi nhìn quyển sổ, rồi nhìn Linh Đan. Cô ấy quả thực rất khó đoán.

Nhân Khí +1
Lượt 35

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhận lấy cuốn sổ, vì mình không thực sự tin nên nghĩ chắc sẽ không dùng đến đâu. Song tôi vẫn hỏi lại Linh Đan “Cậu đã giúp mình như thế, vậy nếu cậu cần gì thì cứ nói với mình nhé”

Tôi nhận lấy quyển sổ, lướt nhìn qua rồi cất vào cặp — dù trong lòng nghĩ chắc sẽ chẳng bao giờ dùng đến. Nhưng tôi cũng không muốn phụ lòng tốt của Linh Đan, dù vẫn chưa thực sự tin tưởng cô ấy. Tôi khẽ nói:

"Cảm ơn cậu đã giúp mình như thế. Vậy nếu cậu cần gì thì cứ nói với mình nhé."

Linh Đan cười nhẹ, ánh mắt có chút sâu xa: "Mình không cần gì đâu. Chỉ là... mình muốn thấy người xứng đáng đến bên cạnh anh họ mình thôi. Coi như mình làm phước đi."

Tôi gật đầu, không nói thêm. Hai đứa ngồi thêm một lát trong thư viện yên tĩnh, rồi Linh Đan đứng dậy: "Thôi, mình về trước đây. Có gì thì nhắn tin cho mình nhé." Cô ấy bước ra khỏi thư viện, để lại tôi ngồi đó với quyển sổ trong cặp và một mớ suy nghĩ hỗn độn.

Bên ngoài, hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống. Tôi nhìn ra sân trường qua ô cửa kính, bất chợt thấy bóng dáng quen thuộc của Minh Khải đang tập luyện dưới sân bóng rổ, áo thấm đẫm mồ hôi. Hắn vừa ném bóng, vừa cười nói với đồng đội. Một hình ảnh khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường ngày.

Nhân Khí 1Năng Lượng 2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.