Chương 8 / 22
Nhầm rồi! Là hội trưởng chứ không phải tay bóng rổ số một
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngồi lại thư viện một lát, mở quyển sổ của Linh Đan ra xem thử — dù đã nói sẽ không dùng.
Tôi nhìn quanh thư viện đã vắng người, rồi lén lút mở quyển sổ ra. Dù đã tự nhủ sẽ không dùng, nhưng sự tò mò vẫn thắng. Những trang giấy được ghi chép tỉ mỉ — thời gian biểu của Phan Tuấn Kiệt từ thứ Hai đến thứ Bảy: giờ nào anh ấy ở thư viện, giờ nào sinh hoạt câu lạc bộ, thậm chí cả quán cà phê anh ấy hay ghé vào chiều thứ Năm.
Tôi lướt nhanh các trang, bỗng dừng lại ở một ghi chú nhỏ ở cuối sổ, viết bằng mực đỏ: "Chủ nhật hàng tuần: 9h sáng, anh ấy thường chạy bộ ở công viên gần trường. Đây là cơ hội tốt nhất để 'tình cờ' gặp."
Tim tôi đập nhanh. Cơ hội thật đấy — nhưng liệu tôi có đủ can đảm để làm điều đó không? Tôi đang chìm trong suy nghĩ thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân từ cửa thư viện. Tôi vội đóng sổ lại, ngước lên — và đứng đó là Phan Tuấn Kiệt, tay cầm một chồng sách, đang nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Luống cuống giấu quyển sổ vào cặp, cúi chào anh ấy rồi định bỏ chạy.
Tôi cuống cuồng nhét vội quyển sổ vào cặp, mặt đỏ bừng như vừa ăn trộm. Đứng dậy, tôi cúi gằm đầu, lí nhí:
"Em chào anh..."
Nói xong, tôi định vác cặp chạy thẳng ra cửa — nhưng vì quá vội, tay tôi va phải góc bàn, làm mấy cuốn sách trên bàn rơi xuống đất loảng xoảng. Tôi càng luống cuống hơn, vừa xin lỗi vừa cúi xuống nhặt.
Phan Tuấn Kiệt bước lại gần, nhẹ nhàng cúi xuống nhặt giúp tôi một cuốn. Giọng anh trầm ấm, hơi ngạc nhiên:
"Em là học sinh lớp 10 đúng không? Có vẻ vội quá nhỉ?"
Tôi ngước lên, bắt gặp ánh mắt của anh — gần đến mức tôi có thể thấy rõ từng đường nét trên gương mặt điển trai ấy. Tim tôi như ngừng đập.
BẠN ĐÃ CHỌN
Vì quá run, tay tôi chạm phải tay anh khi nhận lại sách — tôi giật mình, đánh rơi luôn mấy cuốn còn lại.
Khi đầu ngón tay tôi vô tình chạm vào mu bàn tay anh ấy, một luồng điện như chạy dọc sống lưng. Tôi giật bắn người, tay run đến mức mấy cuốn sách vừa nhặt lại rơi xuống đất lần nữa — bộp — một cuốn rơi mở ra ngay trang có tờ giấy ghi chú của Linh Đan kẹp bên trong.
Cả hai chúng tôi đều nhìn xuống. Trên tờ giấy, dòng chữ "Chủ nhật: 9h sáng, chạy bộ ở công viên" hiện rõ mồn một dưới ánh đèn thư viện.
Phan Tuấn Kiệt cúi xuống, nhặt tờ giấy lên. Anh đọc lướt qua, rồi ngước lên nhìn tôi, ánh mắt có chút khó hiểu — nhưng không hề giận dữ. Anh hỏi nhẹ nhàng:
"Em... quan tâm đến lịch trình của anh đến vậy sao?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Lắc đầu và liên tục phủ nhận một cách vụng về nhưng tôi biết anh ấy chắc nghĩ tôi là một đứa ngốc ăn vụng quên chùi mép “Không, em không phải là kẻ bán đuôi đâu ạ. Em chỉ muốn biết học sinh xuất sắc thì sinh hoạt có khác người bình thường không, em ngưỡng mộ anh và cũng muốn giỏi như anh ạ.” Tôi nói một mạch, mặt tôi đã đỏ đến mức tôi có thể cảm thấy thân nhiệt đang tăng dần, đứng thêm một lúc nữa có thể tôi sẽ ngất vì sốc nên tôi vội xin lỗi rồi rời đi. Tôi không biết anh có biểu cảm gì hay nghĩ gì không, tầm này tôi thậm chí còn muốn tránh xa anh rồi, tôi muốn đào hố chui ngay xuống
Tôi lắc đầu nguầy nguậy, miệng lắp bắp như máy bị đứt băng:
"Không, em không phải là kẻ bán đuôi đâu ạ! Em chỉ muốn biết học sinh xuất sắc thì sinh hoạt có khác người bình thường không, em ngưỡng mộ anh và cũng muốn giỏi như anh ạ!"
Tôi nói một mạch, không dám ngừng lại vì sợ nếu ngừng sẽ phát hiện ra mình vừa nói cái quái gì. Mặt tôi nóng đến mức tôi có thể cảm nhận được từng tế bào đang bốc cháy. Cảm giác như đứng thêm một giây nữa ở đây, tôi sẽ bốc hơi khỏi thế giới này mất.
"Em xin lỗi! Em đi trước ạ!"
Tôi cúi đầu chào vội, rồi xoay người chạy biến ra khỏi thư viện. Tôi chạy thẳng xuống cầu thang, ra sân trường, không dám ngoảnh đầu lại. Đến khi dừng lại dưới gốc cây phượng ở góc sân, tôi mới ôm mặt, rên rỉ:
"Trời ơi... 'bán đuôi' là cái quái gì vậy trời?! Ý mình là 'bắt chước' mà! Sao mình lại nói thành 'bán đuôi' chứ?!"
Tôi muốn đào hố chui ngay xuống đất. Chắc chắn anh ấy nghĩ tôi là một đứa ngốc rồi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tự nhủ "thôi kệ" — về nhà tắm rửa, ăn cơm, ngủ một giấc để ngày mai quên đi tất cả.
Tôi thở dài não nề, tự nhủ "thôi kệ" rồi lê bước về nhà. Cả buổi tối, tôi tắm rửa thật lâu, ăn cơm trong im lặng, rồi lên giường đắp chăn kín mít. Nhưng nằm mãi vẫn không ngủ được — mỗi lần nhắm mắt là hình ảnh Phan Tuấn Kiệt nhặt tờ giấy ghi chú lại hiện ra, cùng với câu hỏi của anh: "Em quan tâm đến lịch trình của anh đến vậy sao?"
Tôi lăn qua lăn lại đến hơn 11 giờ đêm mới thiếp đi.
Sáng hôm sau, tôi đến trường với tâm trạng nặng nề. Vừa bước vào cổng, tôi đã thấy Minh Anh đang đứng đợi, mặt mày hớt hải:
"Trời ơi mày! Tao nghe nói hôm qua mày thổ lộ với Hội trưởng Tuấn Kiệt ở thư viện á? Cả trường đồn hết rồi!"
Tôi đứng chết sững. Cái gì cơ?!
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.