Chương 9 / 22
Nhầm rồi! Là hội trưởng chứ không phải tay bóng rổ số một
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Phủ nhận ngay lập tức: "Làm gì có! Tao chỉ nói chuyện bình thường thôi!" — cố gắng dập tin đồn.
Tôi kéo Minh Anh ra góc cây, mặt nhăn nhó như đưa đám:
"Làm gì có! Tao chỉ nói chuyện bình thường thôi! Ai đồn vớ vẩn vậy trời?!"
Minh Anh nhướn mày nhìn tôi với vẻ nửa tin nửa ngờ: "Thiệt hả? Tao nghe con Ngọc lớp 12 kể, bảo thấy mày đỏ mặt chạy ra khỏi thư viện, còn thấy Hội trưởng cầm tờ giấy gì đó nhìn theo." Cô ấy chống nạnh, nghiêng đầu: "Nói thiệt đi, có chuyện gì hôm qua?"
Tôi thở dài, biết không thể giấu Minh Anh được nữa. Đành kể lại toàn bộ câu chuyện — từ tờ ghi chú của Linh Đan, đến màn "bán đuôi" thảm họa. Minh Anh nghe xong thì ôm bụng cười sặc sụa:
"Trời ơi 'bán đuôi'?! Mày bán đuôi cho ai vậy con?" Cô ấy cười chảy cả nước mắt, rồi vỗ vai tôi: "Thôi không sao, tin đồn rồi cũng sẽ nguội. Mà này, theo tao thấy, thằng Minh Khải có vẻ thích mày thiệt đó. Mày tính sao?"
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lắc đầu: "Tao không biết nữa. Tao chỉ muốn tập trung học hành thôi."
Tôi lắc đầu thườn thượt, giọng não nề: "Tao không biết nữa. Tao chỉ muốn tập trung học hành thôi."
Minh Anh thở dài, khoác vai tôi lắc nhẹ: "Thôi được rồi, tao không ép. Nhưng mà này — nếu mày cần gì thì cứ nói tao nhé." Cô ấy nhìn đồng hồ, giật mình: "Chết, vô lớp thôi! Sắp trễ giờ rồi!"
Cả buổi sáng hôm đó, tôi cố gắng khoá mình trong thế giới của những công thức và bài văn. Nhưng thi thoảng, ánh mắt tôi lại lơ đãng nhìn ra hành lang — nơi thỉnh thoảng có bóng dáng cao lớn của Minh Khải đi ngang qua lớp 10. Hắn không vào, chỉ thoáng thấy rồi lướt qua.
Đến giờ ra chơi, tôi ngồi trong lớp ôn bài một mình, thì một tờ giấy được vo tròn từ ngoài cửa sổ bay vào, rơi ngay trên bàn tôi. Tôi mở ra xem — nét chữ nam tính, cứng cáp: "Trưa nay, sân sau. Có chuyện quan trọng. — MK"
BẠN ĐÃ CHỌN
Giữ lại tờ giấy, nhưng không ra gặp — im lặng như chưa từng nhận được.
Tôi nhìn tờ giấy một lúc, rồi từ từ gấp nó lại và nhét vào ngăn bàn. Không vò nát, không vứt đi — chỉ đơn giản là cất nó ở đó, như một lời hẹn chưa bao giờ được đón nhận. Tôi quay lại với trang sách, cố gắng đọc tiếp, nhưng mắt cứ dán vào một dòng chữ mà chẳng hiểu gì.
Tiếng chuông báo hiệu giờ học tiếp theo vang lên. Tôi thở phào, thu dọn sách vở. Cả buổi sáng, tôi không ra sân sau, không tìm kiếm bóng dáng ai. Tôi chỉ ngồi trong lớp, làm bài, đọc sách, cố gắng trở nên vô hình.
Tan học, tôi thu dọn cặp, định về nhà. Nhưng vừa ra đến cửa lớp, tôi thấy một bóng người dựa vào tường ở cuối hành lang — Minh Khải. Hắn khoanh tay, nhìn tôi với ánh mắt khó đoán. Có vẻ hắn biết tôi đã nhận được giấy nhưng không đến.
BẠN ĐÃ CHỌN
Chủ động bước tới, hỏi thẳng: "Anh có chuyện gì thì nói ngay đây đi, em không ra sân sau đâu."
Tôi hít một hơi thật sâu, rồi bước thẳng tới chỗ Minh Khải. Dù sợ, nhưng tôi không muốn trốn tránh mãi. Đứng trước mặt hắn, tôi ngước nhìn, giọng cố gắng cứng rắn:
"Anh có chuyện gì thì nói ngay đây đi, em không ra sân sau đâu."
Minh Khải nhướn mày, có vẻ hơi bất ngờ trước thái độ của tôi. Hắn buông tay khỏi tường, đứng thẳng người, nhìn tôi một lúc rồi nói:
"Được. Tôi chỉ muốn nói là tôi biết nhóc không muốn gặp tôi. Nhưng tôi cũng không phải loại dai dẳng." Hắn nhét tay vào túi quần, giọng trầm xuống: "Tôi tôn trọng quyết định của nhóc. Chỉ là... nếu có chuyện gì cần giúp, nhóc có thể tìm tôi. Đó là tất cả."
Hắn nói xong, quay lưng bước đi, không ngoảnh lại. Tôi đứng đó, nhìn theo bóng hắn khuất dần sau dãy hành lang, lòng có chút gì đó xao động — không phải tình cảm, mà là sự nhẹ nhõm vì cuối cùng hắn cũng chịu buông tay.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đang nhẹ nhõm thì tôi chợt nghĩ “Nếu chỉ có vậy thì sao phải hẹn tôi ra sân sau, vẫn là mấy lời đó mà.” Mà thôi, chắc hắn nghe lời đồn ở thư viện hôm qua của tôi nên muốn an ủi, chắc vậy rồi. Tôi gọi với lại “Em cảm ơn nhé” rồi đi về
Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa lẩm bẩm trong đầu: "Nếu chỉ có vậy thì sao phải hẹn tôi ra sân sau, vẫn là mấy lời đó mà." Nhưng rồi tôi lắc đầu, tự nhủ chắc hắn nghe tin đồn ở thư viện hôm qua nên muốn an ủi thôi. Chắc vậy rồi.
Tôi hít một hơi, rồi gọi với theo bóng lưng đang xa dần: "Em cảm ơn nhé!"
Minh Khải khựng lại một chút, nhưng không quay đầu, chỉ giơ tay lên vẫy nhẹ rồi tiếp tục bước đi. Tôi đứng đó một lúc, rồi quay lưng đi về phía cổng trường, lòng nhẹ hơn hẳn.
Trên đường về nhà, tôi chợt nhận ra mình đã đói cồn cào. Bụng sôi lên một hồi dài, nhắc nhở tôi rằng đã gần một ngày tôi chẳng ăn uống gì ra hồn.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.