Chương 18 / 47

Vũ Hạ

Vũ Hạ · Học đường

Xem chỉ số nhân vật
Vũ Hạ
Chỉ số ở chương 18
Năng Lượng62/100
Học Lực70/100
Nhân Khí99/100

Mục tiêu

Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.

Quan hệ

Lan
thân thiết
Hoàng Minh
hòa hoãn
Nguyễn Phong
người yêu

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Vũ Hạ từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 86

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhìn anh, cười khúc khích: “Hay tụi mình trốn hắn luôn cả ngày nay đi?”

Nguyễn Phong nhìn cô, mắt ánh lên tia cười hiếm hoi: "Trốn cả ngày? Em định trốn ở đâu?" Anh ngước nhìn lên bảng thời khóa biểu treo trên tường. "Tiết tiếp theo của em là Văn, phòng 302. Của anh là Toán, phòng 205." Anh kéo tay cô, thì thầm: "Hay mình trốn lên thư viện? Góc cuối dãy tầng 3 ít người qua lắm."

Nhân Khí 2Năng Lượng 4
Lượt 87

BẠN ĐÃ CHỌN

Kéo tay anh chạy lên cầu thang: "Nhanh lên! Lỡ hắn quay lại thì chết!"

Vũ Hạ kéo tay Nguyễn Phong chạy vụt lên cầu thang, tiếng bước chân vang lên dồn dập trên từng bậc thang. Cô kéo anh qua hành lang tầng hai, rẽ vào dãy nhà C — nơi có thư viện cũ ít người lui tới. Đến góc cuối dãy, cô thở hổn hển, dựa lưng vào tường, tay vẫn nắm chặt tay anh. Nguyễn Phong cũng hơi thở gấp, nhưng mắt vẫn nhìn cô với vẻ thích thú: “Chạy nhanh ghê. Hèn gì hồi thể dục em chạy nhất lớp.”

Năng Lượng +2
Lượt 88

BẠN ĐÃ CHỌN

"Thế bây giờ này, em xin phép trước nhé, em hôn anh một cái được không, em nhịn cả sáng này rồi"

Vũ Hạ ngước lên nhìn Nguyễn Phong, mặt đỏ bừng nhưng ánh mắt lại đầy quyết tâm. Cô hít một hơi, rồi buông ra một câu khiến cả hành lang như ngừng lại: “Thế bây giờ này, em xin phép trước nhé, em hôn anh một cái được không, em nhịn cả sáng này rồi.”

Nguyễn Phong sững người trong tích tắc. Đôi mắt anh mở to, rồi khẽ nheo lại, một nụ cười rất nhẹ — nụ cười mà chỉ Vũ Hạ mới có thể nhìn thấy. Anh không nói gì, chỉ khẽ nghiêng đầu, như một lời cho phép. Khoảnh khắc ấy kéo dài như cả thế kỷ.

Nhân Khí +2Năng Lượng +2
Lượt 89

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhón chân, đặt lên môi anh một nụ hôn chớp nhoáng rồi vội lùi lại, mặt đỏ tới tận mang tai.

Vũ Hạ nhón chân, đặt lên môi Nguyễn Phong một nụ hôn chớp nhoáng — nhanh đến nỗi cô còn chưa kịp cảm nhận hết hơi ấm. Vừa chạm đã rời, cô lùi vội lại, mặt đỏ bừng đến tận mang tai, hai tay bấu chặt vào vạt áo. Nguyễn Phong sững người, mắt mở to, rồi từ từ khóe môi cong lên một nụ cười đầy mãn nguyện. Anh không nói gì, chỉ kéo nhẹ tay cô lại gần hơn. Nhưng rồi từ cuối hành lang, một tiếng huýt sáo vang lên — Hoàng Minh đang đứng tựa cửa thư viện, tay cầm điện thoại giơ lên: “Chụp được khoảnh khắc đẹp quá nhỉ?”

Nhân Khí 1Năng Lượng 2
Lượt 90

BẠN ĐÃ CHỌN

Bình tĩnh nhìn Hoàng Minh, cười tươi: “Anh thích chụp thì chụp đi, em không ngại đâu!”

Vũ Hạ bình tĩnh nhìn Hoàng Minh, cười tươi: “Anh thích chụp thì chụp đi, em không ngại đâu!” Câu nói của cô khiến Hoàng Minh sững lại, tay cầm điện thoại hạ xuống một chút. Hắn nhướn mày, nhìn cô với vẻ thú vị: “Ồ, nhóc cứng hơn tao tưởng đấy.” Nguyễn Phong bước lên một bước, đứng trước Vũ Hạ, nhìn thẳng vào Hoàng Minh: “Xóa đi.” Giọng anh không lớn, nhưng đủ lạnh để Hoàng Minh hiểu đây không phải lời đề nghị.

Nhân Khí +1Năng Lượng +2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.