Chương 20 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Nắm tay anh, mắt van nài: “Anh đợi em ở quán nước đầu ngõ nhé, em tìm cách ra gặp anh!”
Vũ Hạ nắm tay Nguyễn Phong, mắt van nài: “Anh đợi em ở quán nước đầu ngõ nhé, em tìm cách ra gặp anh!” Nguyễn Phong nhìn cô một thoáng, rồi khẽ gật đầu: “Được. Anh đợi em.” Anh siết nhẹ tay cô trước khi buông ra, rồi quay lưng bước về phía cầu thang. Vũ Hạ đứng nhìn theo, tim đập thình thịch, tay vẫn còn vương hơi ấm của anh. Giờ chỉ còn mỗi một vấn đề — làm sao để thoát khỏi mẹ mà không bị phát hiện.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nói thẳng với mẹ là có hẹn học nhóm với Lan — dù Lan có thể không biết mình đang bị lợi dụng.
Vũ Hạ hít một hơi thật sâu trước cửa nhà. Mở cửa, mẹ cô đang ngồi xem tivi ở phòng khách. Cô cố giọng tự nhiên nhất có thể: “Mẹ ơi, con qua nhà Lan học nhóm chiều nay nhé!” Mẹ cô liếc lên, nhướn mày: “Học nhóm? Hôm qua con bảo không có bài tập mà?” Vũ Hạ nuốt nước bọt, cười trừ: “Dạ… hôm nay có bài mới ạ! Tụi con làm nhóm, xong con về liền.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Khoe điện thoại ra, giả vờ có tin nhắn: “Mẹ thấy chưa, Lan nhắn giục con kìa! Thôi con đi đây!”
Vũ Hạ giơ điện thoại ra, màn hình tối om nhưng cô vẫn chỉ chúi mũi vào: “Mẹ thấy chưa, Lan nhắn giục con kìa! Thôi con đi đây!” Mẹ cô nheo mắt nhìn cái màn hình đen thui, nhưng chưa kịp nói gì thì Vũ Hạ đã xỏ dép, vẫy tay chạy biến ra cổng. Đến đầu ngõ, cô thở phào, tim đập thình thịch — nhưng vừa ngước lên, đã thấy Nguyễn Phong đứng tựa gốc cây trước quán nước, tay cầm hai ly trà sữa, cười nhẹ nhìn cô.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cầm tay anh "Ôi đúng vị em thích, mình đi nhanh thôi anh"
Vũ Hạ cầm tay Nguyễn Phong, nhấp một ngụm trà sữa, mắt sáng rỡ: “Ôi đúng vị em thích! Mình đi nhanh thôi anh!” Cô kéo anh rẽ vào con hẻm nhỏ lát gạch, hai bên là những bức tường rêu phong. Nắng chiều xuyên qua kẽ lá, rọi xuống những vệt sáng lấm tấm trên vai hai người. Đến cuối hẻm là một cánh cửa gỗ cũ kỹ — thư phòng bí mật của Vũ Hạ. Cô rút chìa khóa từ túi áo, tra vào ổ, tim đập nhanh hơn khi nghĩ đến những gì sắp xảy ra bên trong.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mở cửa, kéo anh vào, cười tươi: “Mời anh vào thăm thế giới bí mật của em!”
Cánh cửa gỗ kêu cọt kẹt mở ra, để lộ một căn phòng nhỏ nhưng ấm cúng. Ánh sáng vàng từ ô cửa sổ mái chiếu xuống những kệ sách cũ chất đầy truyện tranh và tiểu thuyết ngôn tình. Một chiếc bàn gỗ nhỏ kê sát tường, trên đó là lọ hoa giấy thủ công và mấy cây bút màu. Vũ Hạ kéo tay Nguyễn Phong vào, đóng cửa lại, cười tươi như hoa: “Đây là thế giới bí mật của em đấy! Không ai biết ngoài em ra!”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.