Chương 21 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
"Em sẽ cho anh xem cả gia tài nghệ thuật của em" nhưng đang đi được mấy bước thì vấp ngã và anh phong kịp đỡ
Vũ Hạ hào hứng khoe: “Em sẽ cho anh xem cả gia tài nghệ thuật của em!” — nhưng vừa quay lưng đi được mấy bước, chân cô vấp phải chồng sách cũ dưới sàn. Cô ngã nhào về phía trước, nhưng Nguyễn Phong đã nhanh tay đỡ kịp — một tay giữ eo, một tay đỡ vai cô. Hai người đứng im trong tư thế nửa ôm nửa đỡ, mặt Vũ Hạ đỏ bừng như trái cà chua. Trên kệ sách, mấy cuốn truyện rơi lộp bộp xuống sàn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đứng hình mất ba giây, rồi lắp bắp: “C- cảm ơn anh… em vụng về quá…”
Vũ Hạ đứng hình mất ba giây trong vòng tay Nguyễn Phong, mặt đỏ như gấc chín, rồi lắp bắp: “C- cảm ơn anh… em vụng về quá…” Nguyễn Phong vẫn giữ tay nơi eo cô, nhẹ nhàng đỡ cô đứng thẳng dậy. Anh không vội rời tay, chỉ cúi xuống nhặt mấy cuốn truyện rơi dưới sàn, giọng dịu dàng: “Em không sao chứ?” Vũ Hạ lắc đầu nguầy nguậy, nhưng tim vẫn đập loạn xạ.
BẠN ĐÃ CHỌN
"em đang ngại với anh à"
Nguyễn Phong nhìn Vũ Hạ, mắt dịu dàng pha chút trêu chọc: "Em đang ngại với anh à?" Vũ Hạ đỏ mặt, hai tay bấu chặt vào vạt áo, lắc đầu nguầy nguậy: "Đâu có! Em… em chỉ đang… tìm ấm trà thôi!" Cô quay cuồng nhìn quanh căn phòng, tay với loạn xạ về phía kệ bếp nhỏ trong góc. Nhưng tay cô với trúng lọ hoa giấy — suýt làm đổ nếu Nguyễn Phong không kịp đỡ. Anh khẽ cười: "Em cứ bình tĩnh, anh có ăn em đâu."
BẠN ĐÃ CHỌN
"thôi mình học đi anh, nay học nguyên hàm em chả hiểu cái gì"
Vũ Hạ hít một hơi, kéo ghế ra ngồi, giở sách Toán ra: “Thôi mình học đi anh, nay học nguyên hàm em chả hiểu cái gì.” Nguyễn Phong ngồi xuống bên cạnh, nhìn vào cuốn sách đầy những ký hiệu loằng ngoằng. Anh khẽ cười: “Chỗ nào không hiểu? Anh giảng cho.” Vũ Hạ chỉ vào một công thức dài dằng dặc, mặt nhăn nhó: “Chỗ này… với chỗ này… với cả chỗ kia nữa…”
BẠN ĐÃ CHỌN
Chống cằm nhìn anh, mắt long lanh: “Anh giảng chậm thôi nhé, em học ngu lắm.”
Nguyễn Phong nhìn cô với đôi mắt long lanh, khẽ cười: "Em không ngu đâu. Chỉ là chưa quen thôi." Anh cầm bút, gạch dưới công thức nguyên hàm cơ bản, giọng chậm rãi: "Bắt đầu từ cái này nhé. Nguyên hàm của x mũ n là x mũ n+1 chia n+1, cộng hằng số C." Vũ Hạ gật gù, nhưng mắt vẫn không rời mặt anh. Nắng chiều xuyên qua ô cửa mái, rọi lên mái tóc đen huyền của anh — đẹp đến nỗi cô quên mất phải tập trung.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.