Chương 41 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Buông tay Phong, mỉm cười: "Dạ, cháu xin phép. Anh Phong, lát nữa mình gặp lại nhé!" — rồi nhanh chóng bước đi.
Vũ Hạ bước nhanh về phía ghế đá dưới tán phượng, lòng hồi hộp không yên. Cô ngồi xuống, tay vân vê chiếc vòng bạc, mắt vẫn dõi về phía hai chú cháu. Họ đứng dưới bóng cây bàng phía xa, giọng nói trầm thấp không thể nghe rõ. Vũ Hạ cố gắng đọc biểu cảm trên gương mặt Phong — anh vẫn điềm tĩnh, nhưng tay siết chặt. Chú anh nói gì đó, rồi vỗ vai anh, quay lưng bước ra cổng. Phong đứng yên một lúc, thở dài, rồi quay lại phía cô. Ánh mắt anh thoáng chút bối rối.
BẠN ĐÃ CHỌN
Chạy đến, nắm tay anh: "Chú anh nói gì thế? Anh không sao chứ?"
Vũ Hạ chạy đến, nắm chặt tay Nguyễn Phong, mắt đầy lo lắng: "Chú anh nói gì thế? Anh không sao chứ?" Phong nhìn cô, ánh mắt thoáng chút mệt mỏi nhưng vẫn cố nở nụ cười: "Chú bảo anh nên tập trung vào việc thi cử, đừng để chuyện yêu đương làm phân tâm." Anh siết nhẹ tay cô, giọng trầm: "Nhưng anh không định nghe lời chú đâu." Vũ Hạ cảm nhận được sự căng thẳng trong lòng bàn tay anh — mồ hôi lạnh, hơi run.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cúi đầu, giọng buồn: "Hay… tụi mình tạm thời ít gặp nhau đi, để anh tập trung thi cử. Em không muốn làm anh khó xử với gia đình."
Nguyễn Phong khựng lại, tay siết chặt tay cô hơn. Ánh mắt anh thoáng chút hoảng hốt — lần đầu tiên Vũ Hạ thấy anh mất bình tĩnh như vậy. "Không," anh nói, giọng khàn đi, "anh không muốn ít gặp em. Chú anh nói gì thì kệ chú, đó là tương lai của anh, không phải của chú." Anh kéo cô vào lòng, vùi mặt vào tóc cô: "Đừng nói thế, Vũ Hạ. Anh sợ lắm." Trong vòng tay anh, cô cảm nhận được nhịp tim anh đập mạnh — một sự lo lắng thật sự.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Em xin lỗi, em sẽ không bao giờ nói thế nữa"
Vũ Hạ vùi mặt vào ngực Phong, giọng nghèn nghẹn: "Em xin lỗi, em sẽ không bao giờ nói thế nữa." Cô siết chặt vòng tay quanh eo anh, cảm nhận hơi ấm từ lồng ngực anh truyền sang. Phong thở phào nhẹ nhõm, cúi xuống hôn lên tóc cô: "Cảm ơn em. Anh xin lỗi vì đã để em lo." Nắng hè xuyên qua tán phượng, chiếu những đốm sáng nhảy múa trên vai hai người. Tiếng ve kêu râm ran, nhưng trong lòng Vũ Hạ chỉ còn lại sự bình yên. Cô ngước lên, mắt còn đỏ hoe nhưng đã cười: "Vậy đi ăn kem đi. Em đói rồi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Dừng lại, nhìn anh nghiêm túc: "Nhưng mà anh ơi, em nghĩ mình nên gặp chú anh một lần. Để chú biết em không phải người xấu."
Nguyễn Phong dừng lại, nhìn Vũ Hạ với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa lo lắng. Anh kéo cô ngồi xuống ghế đá dưới gốc phượng, giọng trầm: "Em chắc không? Chú anh… không phải người dễ nói chuyện đâu." Anh cúi nhìn đôi bàn tay đang siết chặt của mình, rồi ngước lên: "Nhưng nếu em muốn, anh sẽ sắp xếp. Chỉ là… anh không muốn em phải chịu áp lực từ gia đình anh." Vũ Hạ cảm nhận được sự căng thẳng trong từng lời nói của anh — rõ ràng chú anh là một người rất khó tính.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.