Chương 42 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
"Vậy thôi ạ, em ăn nói hùng hồn vậy thôi chứ tâm lí yếu lắm"
Nguyễn Phong bật cười trước sự thành thật của Vũ Hạ, xoa đầu cô: "Biết ngay mà. Thôi, để anh tính." Anh kéo cô đứng dậy, tay vẫn nắm chặt: "Nhưng mà em nói cũng đúng. Để anh nói chuyện với chú trước, rồi tính tiếp." Vũ Hạ thở phào, gật đầu. Hai đứa bước ra cổng trường dưới nắng hè, tay trong tay. Nhưng vừa ra tới cổng, Vũ Hạ thấy một bóng người quen thuộc đang đứng tựa vào gốc cây bàng — Hoàng Minh, tay cầm hai que kem, nhìn họ với nụ cười nửa miệng: "Ê, tụi bây đi đâu mà tay trong tay dữ vậy? Có kem nè, ăn không?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Cầm lấy 2 cây kem rồi bỏ đi
Vũ Hạ cầm lấy hai que kem từ tay Hoàng Minh, cười tươi: "Cảm ơn nha! Hai đứa em đi trước đây!" Cô kéo tay Phong bước nhanh, không để hắn kịp nói thêm câu nào. Hoàng Minh đứng sau lưng, lắc đầu cười khẩy: "Nhỏ này…" Phong vừa đi vừa nhìn cô, ánh mắt thoáng chút bất ngờ nhưng rồi khẽ mỉm cười. Hai que kem sữa dâu mát lạnh trong tay, Vũ Hạ đưa một que cho Phong: "Của anh nè! Ăn đi, đừng để Hoàng Minh phí lòng tốt." Nắng hè rực rỡ, hai đứa vừa đi vừa ăn kem, tay vẫn nắm chặt.
BẠN ĐÃ CHỌN
tua đi
Vũ Hạ và Nguyễn Phong ăn kem xong, tạm biệt nhau ở ngã tư. Cô về nhà, lòng vui như mở cờ, tay xoay xoay chiếc vòng bạc. Nhưng vừa bước vào cổng, cô thấy mẹ đang đứng khoanh tay ở cửa, bên cạnh là một người đàn ông lạ — chú của Nguyễn Phong. Mẹ cô nhìn cô, giọng bình thản: "Vào nhà đi con, có khách." Chú Phong đứng dậy, lịch sự nhưng ánh mắt sắc lạnh: "Cháu là Vũ Hạ phải không? Cô chú có chuyện muốn nói với cháu."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cúi mặt, tay bấu chặt vạt áo: "Cháu xin lỗi… có phải chú đến vì chuyện của cháu với anh Phong không ạ?"
Vũ Hạ cúi gằm mặt, tay bấu chặt vạt áo, giọng run run: "Cháu xin lỗi… có phải chú đến vì chuyện của cháu với anh Phong không ạ?" Không khí trong phòng khách như đặc quánh lại. Chú Phong ngồi xuống ghế, tháo kính ra lau, giọng trầm: "Không cần phải xin lỗi. Chú chỉ muốn biết — cháu có thực sự nghiêm túc với thằng Phong không? Hay chỉ là chuyện trẻ con nhất thời?" Mẹ Vũ Hạ đứng dựa vào tường, khoanh tay im lặng quan sát, để mặc cô tự đối mặt.
BẠN ĐÃ CHỌN
"chú đang hỏi câu đấy với một đứa trẻ 16 tuổi sao, chú chỉ cần biết là bây giờ cháu và anh phong rất bình thường, rất hạnh phú và chuyện học tập của cháu và anh cũng không xảy ra vấn đề gì ạ"
Vũ Hạ ngước lên, giọng bỗng nhiên bình tĩnh lạ thường, dù tay vẫn còn run: "Chú đang hỏi câu đấy với một đứa trẻ 16 tuổi sao? Chú chỉ cần biết là bây giờ cháu và anh Phong rất bình thường, rất hạnh phúc và chuyện học tập của cháu và anh cũng không xảy ra vấn đề gì ạ." Chú Phong khựng lại, đôi mắt sau cặp kính gọng vàng thoáng chút ngỡ ngàng. Mẹ Vũ Hạ đứng dựa tường, khẽ nhếch môi — một nụ cười hài lòng. Chú Phong đặt tách trà xuống, giọng trầm hơn: "Cháu nói được đấy. Nhưng chú cần bằng chứng, không phải lời nói."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.