Chương 43 / 47

Vũ Hạ

Vũ Hạ · Học đường

Xem chỉ số nhân vật
Vũ Hạ
Chỉ số ở chương 43
Năng Lượng68/100
Học Lực95/100
Nhân Khí95/100

Mục tiêu

Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.

Quan hệ

Lan
thân thiết
Hoàng Minh
hòa hoãn
Mẹ Vũ Hạ
thân thiết
Nguyễn Phong
người yêu
Chú của Nguyễn Phong
dè dặt

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Vũ Hạ từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 211

BẠN ĐÃ CHỌN

Rút trong cặp ra giấy khen tổng kết năm học, đặt lên bàn: "Đây là bằng chứng của cháu. Học lực giỏi, hạnh kiểm tốt. Chú cần gì nữa không ạ?"

Vũ Hạ rút trong cặp ra tờ giấy khen tổng kết năm học, đặt thẳng lên bàn trước mặt chú Phong. Tờ giấy trắng tinh, in dòng chữ đỏ: Học sinh Giỏi toàn diện — Hạnh kiểm Tốt. Cô ngước lên, giọng không còn run: "Đây là bằng chứng của cháu. Học lực giỏi, hạnh kiểm tốt. Chú cần gì nữa không ạ?" Chú Phong cầm tờ giấy lên xem, đôi mày hơi nhướng. Ông đặt nó xuống, nhìn cô một lúc lâu, rồi quay sang mẹ Vũ Hạ: "Chị nuôi con khéo quá." Mẹ cô khẽ gật đầu, không nói gì.

Nhân Khí +1Năng Lượng +1
Lượt 212

BẠN ĐÃ CHỌN

Mỉm cười nhẹ, nói thêm: "Cháu và anh Phong vẫn giữ vững thành tích học tập từ đầu năm đến giờ. Chú có thể kiểm tra bất cứ lúc nào."

Chú Phong đặt tờ giấy khen xuống bàn, đeo lại kính, nhìn Vũ Hạ với ánh mắt có phần suy tư hơn. Ông không nói gì trong vài giây, rồi khẽ gật đầu: "Được rồi. Chú sẽ kiểm tra. Nhưng chú cảnh cáo cháu — nếu chú phát hiện thành tích của thằng Phong tụt xuống dù chỉ một chút, chuyện này sẽ không đơn giản như hôm nay đâu." Ông đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, rồi quay sang mẹ Vũ Hạ: "Cảm ơn chị đã tiếp chuyện. Tôi xin phép." Nói rồi ông bước ra cửa, để lại Vũ Hạ đứng im như phỗng, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Mẹ cô tiễn khách ra cổng, rồi quay vào, nhìn cô với ánh mắt khó đoán: "Con nói cũng được đấy. Nhưng mà — con có chắc là mình theo kịp thằng Phong không? Nó học Y khoa đấy, con biết đường đi của nó dài thế nào không?"

Nhân Khí +1Năng Lượng 1
Lượt 213

BẠN ĐÃ CHỌN

"con cũng biết mình nên theo con đường gì rồi, con sẽ tiếp quản cái khách sạn của bố"

Mẹ Vũ Hạ khựng lại, ánh mắt thoáng ngỡ ngàng. Bà đặt tách trà xuống, nhìn con gái với vẻ mặt nghiêm túc hơn: "Khách sạn của bố con? Con nhớ chứ? Bố con mất hồi con mới 6 tuổi. Khách sạn đó do dì Hà quản lý suốt 10 năm nay." Bà ngừng lại, giọng trầm: "Con có biết tiếp quản khách sạn không phải chuyện đùa không? Cần bằng cấp quản trị kinh doanh, cần kinh nghiệm thực tế. Con tính thi vào ngành đó à?"

Vũ Hạ gật đầu, mắt sáng rực một tia kiên định chưa từng thấy. Mẹ cô im lặng một lát, rồi thở dài: "Được rồi. Nếu con đã nói thế, mẹ sẽ liên hệ với dì Hà để con xuống đó thực tập hè này. Nhưng mà — một chân tại chỗ đấy, không có đặc quyền đâu."

Nhân Khí +1Năng Lượng 2
Lượt 214

BẠN ĐÃ CHỌN

Gật đầu cái rụp, mắt sáng: "Con cảm ơn mẹ! Con sẽ chứng minh cho mẹ và chú Phong thấy con không chỉ nói suông!"

Mẹ Vũ Hạ nhìn con gái với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa tự hào. Bà khẽ lắc đầu cười: "Được rồi, để mẹ gọi cho dì Hà. Nhưng mà nhớ đấy — không có đặc quyền, không có nương tay. Con xuống đó làm từ chân lao công dọn phòng đấy." Vũ Hạ gật đầu cái rụp, mắt sáng rực. Lòng cô vừa háo hức vừa lo lắng — khách sạn của bố, một thế giới hoàn toàn mới. Nhưng trong đầu cô đã hiện lên hình ảnh: cô đứng trong sảnh khách sạn sang trọng, tay cầm sổ sách, bên cạnh là Phong trong bộ vest trắng của bác sĩ. Cô thầm nhủ: "Nhất định mình sẽ làm được."

Nhân Khí +1Năng Lượng 1
Lượt 215

BẠN ĐÃ CHỌN

Ôm mẹ lần nữa, giọng bỗng nhiên nghẹn ngào: "Mẹ… con cảm ơn mẹ. Con sẽ không phụ lòng mẹ đâu."

Mẹ Vũ Hạ khựng lại, đôi tay đang cầm tách trà khẽ dừng. Bà nhìn con gái đang ôm mình, giọng nghẹn ngào, và một thoáng xúc động lướt qua gương mặt nghiêm nghị thường ngày. Bà đặt tách trà xuống, vỗ nhẹ vào lưng Vũ Hạ: "Thôi, lớn rồi mà còn khóc nhè. Mẹ biết con sẽ làm được." Giọng bà khàn đi một chút, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ cứng rắn: "Nhưng mà nhớ đấy, xuống đó làm việc chứ không phải đi chơi. Dì Hà khó tính lắm, không phải mẹ đâu." Vũ Hạ dụi đầu vào vai mẹ, gật đầu lia lịa.

Nhân Khí +1Năng Lượng +1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.