Chương 4 / 15

Via

Linh Thiên · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Linh Thiên
Chỉ số ở chương 4
Hạnh Phúc70/100
Sức Hút90/100
Danh Tiếng97/100

Mục tiêu

Gả cho thái tử, phong thái tử phi. Sau này thái tử lên ngôi hoàng đế, phong hoàng hậu - mẫu nghi thiên hạ. Không nạp hậu cung, chỉ có mình nàng là duy nhất

Quan hệ

Thái tử
tin tưởng sâu sắc
Đức phi
thù địch, đã bị hạ bệ
Thái hậu
rất hài lòng
Hoàng thượng
ấn tượng, tin tưởng bước đầu

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Linh Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 16

BẠN ĐÃ CHỌN

Bẩm hoàng thượng, con khẳng định. Chính con là người đã viết thư cho Thái tử, nhắc nhở người phải cẩn thận với đức phi nương nương. Từ lúc gặp thị nữ của ả, con đã sớm đoán được Đức Phi muốn hãm hại Thái tử. Xin hoàng thượng minh xét

Lời ta nói ra như một nhát dao phạt ngang bầu không khí căng thẳng trong Ngự Thư Phòng. Hoàng thượng nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên long án. Thái tử đứng bên cạnh, ánh mắt nhìn ta đầy phức tạp — vừa ngỡ ngàng, vừa có chút gì đó như cảm kích. Một lát sau, Hoàng thượng cất giọng trầm trầm: "Thanh An Quận Chúa, ngươi có biết tội vu cáo phi tần là tội khi quân không?" Giọng ngài không cao, nhưng uy áp tỏa ra khiến người ta muốn quỳ sụp xuống. Ta cắn răng, giữ vững tư thế. Đã đến nước này, không thể lùi.

Sức Hút +3Danh Tiếng +1
Lượt 17

BẠN ĐÃ CHỌN

Bẩm hoàng thượng, Linh Nhi biết, nhưng chứng cứ đã rõ rành rành. Đức Phi vì thấy thái tử điện hạ để ý đến con, lại muốn dành con cho Nhị hoàng tử - con trai của người nên đã sai thị nữ đi dò xét. Cây trâm Thạch Anh Tím vốn là trang sức quý giá của Tiên Hoàng hậu, vậy tại sao lại có thể nằm trong tay thị nữ của Đức Phi

Lời ta nói ra khiến sắc mặt Hoàng thượng biến đổi. Ngài đứng dậy khỏi long ỷ, bước từng bước chậm rãi đến gần ta. Đôi mắt uy nghiêm nhìn xoáy vào ta: "Ngươi nói sao? Trâm Thạch Anh Tím của Tiên Hoàng hậu?" Giọng ngài run lên một nhịp khó nhận ra. Ta cúi đầu, giọng vẫn kiên định: "Dạ, thần nữ tận mắt thấy chiếc trâm ấy trên tay thị nữ Tiểu Nhược của Đức phi. Năm xưa, thần nữ từng theo mẫu thân vào cung dự yến, được Tiên Hoàng hậu cho chiêm ngưỡng bảo vật này. Hoa văn hình chim loan ngậm ngọc, mắt khảm thạch anh tím — tuyệt đối không thể nhầm." Cả điện im phăng phắc. Thái tử đứng bên cạnh, mặt trắng bệch. Hoàng thượng siết chặt tay, rồi quay sang thái giám: "Truyền lệnh, khám xét tẩm cung của Đức phi ngay lập tức!"

Sức Hút +2Danh Tiếng +2
Lượt 18

BẠN ĐÃ CHỌN

Khéo léo đề nghị được cùng thái giám đến tẩm cung Đức phi — muốn tận mắt chứng kiến kết quả, đồng thời bảo vệ chứng cứ không bị đánh tráo.

Hoàng thượng liếc nhìn ta, đôi mắt sâu thẳm như muốn đọc vị từng suy nghĩ trong đầu. Một lát sau, ngài khẽ gật đầu: "Được. Thanh An Quận Chúa, ngươi có con mắt tinh tường. Hãy cùng thái giám đến đó. Nếu quả thật tìm được trâm, trẫm sẽ trọng thưởng. Nếu không..." Ngài bỏ lửng câu nói, nhưng uy hiếp trong đó đủ khiến người ta lạnh sống lưng. Ta cúi đầu lĩnh mệnh, cùng hai thái giám bước ra khỏi Ngự Thư Phòng. Trời đã về chiều, bóng nắng nghiêng dài trên những lối đi lát đá. Đi giữa hoàng cung, lòng ta vừa căng thẳng vừa phấn chấn. Đây là canh bạc lớn nhất từ trước đến nay. Nếu thành công, ta sẽ trở thành ân nhân của Thái tử, và Đức phi sẽ không còn là mối họa. Nếu thất bại... ta không dám nghĩ tiếp.

Sức Hút 1Danh Tiếng 1
Lượt 19

BẠN ĐÃ CHỌN

Ta đến phủ đức phi, quả thật đã tìm thấy trâm thạch anh tím. Đức phi không kịp trở tay

Cánh cửa tẩm cung Đức phi mở ra, cảnh tượng bên trong hỗn loạn. Đức phi đang ngồi bên bàn trang điểm, mặt tái mét khi thấy bóng dáng ta cùng thái giám bước vào. Tiểu Nhược quỳ dưới đất, run lẩy bẩy. Thái giám lục soát khắp nơi, và chỉ trong chốc lát, chiếc trâm thạch anh tím lấp lánh được tìm thấy trong một hộp gỗ trầm hương giấu dưới đáy rương. Đức phi đứng bật dậy, mắt long lên nhìn ta: "Ngươi... ngươi dám hãm hại ta!" Ta bình thản cúi đầu: "Đức phi nương nương, trâm đã được tìm thấy. Mọi chuyện xin để Hoàng thượng phân xử." Nàng ta nghiến răng, nhưng không thể làm gì được trước sự có mặt của thái giám. Một thái giám vội vã mang trâm về Ngự Thư Phòng bẩm báo. Ta đứng lại, nhìn Đức phi — kẻ đã từng đầy quyền lực, giờ đây chỉ còn là một nữ nhân run rẩy trước số phận.

Sức Hút +2Danh Tiếng +3
Lượt 20

BẠN ĐÃ CHỌN

Nương nương, con biết người thích con. Muốn con làm con dâu người, nhưng con không hề hãm hại người. Là do Tiểu Nhược mờ mắt, con đã sớm nhìn ra người muốn hại Thái Tử - người mà con vô cùng ngưỡng mộ. Con không thể nhắm mắt làm ngơ nhìn người mình yêu bị hãm hại

Đức phi trợn tròn mắt nhìn ta, đôi môi run run không nói nên lời. Nàng ta ngã xuống ghế, hai tay bấu chặt thành ghế, mắt đỏ hoe. "Ngươi... ngươi yêu Thái tử?" — giọng nàng ta khàn đặc. Ta cúi đầu, im lặng như một lời thú nhận. Trong khoảnh khắc ấy, ta thấy trong mắt Đức phi có gì đó vỡ vụn. Không phải giận dữ, mà là một nỗi đau đớn sâu sắc. Nàng ta cười nhạt, giọng chua chát: "Thanh An Quận Chúa... ngươi thật sự yêu hắn đến vậy sao? Đến mức dám đối đầu với ta?" Ta ngước lên, mắt long lanh nhưng kiên định: "Dạ. Vì vậy, con xin lỗi nương nương. Nhưng con không hối hận." Một giọt nước mắt lăn dài trên má Đức phi. Nàng ta gật đầu, ra hiệu cho ta lui. Khi ta bước ra khỏi tẩm cung, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Phía xa xa, bóng dáng Thái tử đang đứng dưới tán liễu, chờ ta.

Sức Hút +2Danh Tiếng +2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.