Chương 11 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 11
Hạnh Phúc96/100
Sức Hút92/100
Danh Tiếng88/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Cố Hoài Cẩn
thân thiết
Cố Hoài Dương
thân thiết
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 51

BẠN ĐÃ CHỌN

Ôm chầm lấy mẹ, cười hạnh phúc: “Vậy là mẹ ưng rồi nhé!”

Vãn Ninh ôm chầm lấy mẹ, vòng tay siết nhẹ như thể đang ôm trọn cả niềm hạnh phúc của mình. Cô cười rạng rỡ, giọng nũng nịu như một đứa trẻ: “Vậy là mẹ ưng rồi nhé!” Mẹ cô xoa đầu cười hiền, không nói gì nhưng ánh mắt đã thay cho lời đáp.

Khi buông mẹ ra, Vãn Ninh thấy điện thoại rung lên trong túi. Cô mở ra, thấy tin nhắn của Hoài Cẩn: “Anh về đến nhà rồi. Hôm nay là một ngày rất đẹp. Cảm ơn em. Ngủ ngon nhé.” Kèm theo một icon trái tim nhỏ xíu. Tim cô như lỡ nhịp, nụ cười không thể nào giấu được.

Lượt 52

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhắn lại ngay: “Anh cũng ngủ ngon nhé. Mơ thấy em đấy!” kèm icon mặt cười tinh nghịch

Vãn Ninh mím môi cười, ngón tay thoăn thoắt gõ tin nhắn hồi đáp: “Anh cũng ngủ ngon nhé. Mơ thấy em đấy!” kèm icon mặt cười tinh nghịch. Cô nhấn gửi, rồi ôm điện thoại vào lòng như một báu vật, lòng rộn ràng khôn tả.

Mẹ cô nhìn con gái, lắc đầu cười, tay vẫn lau chiếc bát cuối cùng. “Thôi, lên phòng đi. Ngày mai còn đi làm nữa.” Bà nói, nhưng trong giọng nói ẩn chứa niềm vui thầm lặng.

Trên phòng, Vãn Ninh nằm trên giường, điện thoại đặt trên ngực. Màn hình sáng lên — Hoài Cẩn đã trả lời: “Anh sẽ. Nhưng nếu mơ thấy em, chắc anh không muốn thức dậy mất.” Cô bật cười, lăn qua lăn lại trên giường như một cô gái mới lớn lần đầu biết yêu.

Lượt 53

BẠN ĐÃ CHỌN

Tắt điện thoại, ôm gối cười một mình, để cảm xúc lắng đọng trong lòng

Vãn Ninh tắt điện thoại, đặt nó lên bàn cạnh giường, rồi ôm chặt chiếc gối mềm vào lòng. Cô nằm nghiêng, nhìn ra ô cửa sổ nơi ánh trăng non lọt qua kẽ rèm, khẽ cười một mình. Cảm giác hạnh phúc len lỏi trong từng thớ thịt, từng nhịp thở, khiến cô muốn giữ lại khoảnh khắc này mãi mãi.

Đêm yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió nhẹ ngoài hiên và tiếng tim mình đập rộn ràng. Cô nhắm mắt, để những hình ảnh của buổi tối hôm nay hiện về — nụ cười của anh, ánh mắt anh nhìn cô, hơi ấm từ bàn tay anh. Tất cả như một giấc mơ đẹp mà cô không muốn tỉnh.

Sáng hôm sau, Vãn Ninh thức dậy với tâm trạng nhẹ nhàng. Ánh nắng ban mai tràn vào phòng, báo hiệu một ngày mới tươi đẹp.

Lượt 54

BẠN ĐÃ CHỌN

Mở điện thoại xem tin nhắn của anh từ đêm qua, mỉm cười rồi mới xuống ăn sáng

Vãn Ninh với tay lấy điện thoại, ngón tay mở khóa màn hình. Tin nhắn cuối cùng của Hoài Cẩn vẫn hiện ra: “Anh sẽ. Nhưng nếu mơ thấy em, chắc anh không muốn thức dậy mất.” Cô đọc đi đọc lại ba lần, khóe môi cong lên không giấu được. Một lát sau, cô mới chịu đặt điện thoại xuống, bước xuống giường với tâm trạng nhẹ tênh.

Xuống bếp, mẹ cô đã chuẩn bị bữa sáng: cháo trắng nóng hổi, dưa góp và trứng ốp la vàng ươm. “Dậy sớm thế con? Mẹ tưởng con sẽ ngủ nướng vì tối qua vui quá cơ.” Mẹ trêu, tay múc cháo ra bát.

Lượt 55

BẠN ĐÃ CHỌN

Hỏi mẹ một cách nghiêm túc: “Mẹ có biết mẹ anh ấy thích gì không? Con muốn mua một món quà nhỏ cho bác.”

Vãn Ninh đặt thìa cháo xuống, nhìn mẹ với vẻ nghiêm túc hiếm thấy: “Mẹ có biết mẹ anh ấy thích gì không? Con muốn mua một món quà nhỏ cho bác.” Cô chống cằm suy tư, lông mày hơi nhíu lại như đang tính toán điều gì quan trọng.

Mẹ cô bật cười, ngồi xuống đối diện: “Mẹ cũng chưa gặp bà ấy bao giờ. Nhưng theo mẹ, lần đầu gặp mặt, quan trọng nhất là tấm lòng chứ không phải quà cáp. Con cứ tự nhiên, chân thành là được.” Bà nói rồi ngập ngừng: “Hay con hỏi thằng Hoài Cẩn xem? Nó biết rõ mẹ nó hơn ai hết.”

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.