Chương 12 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 12
Hạnh Phúc96/100
Sức Hút92/100
Danh Tiếng88/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Cố Hoài Cẩn
thân thiết
Cố Hoài Dương
thân thiết
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 56

BẠN ĐÃ CHỌN

Gật gù: “Đúng rồi, con sẽ hỏi anh ấy. Nhưng con cũng muốn tự mình chọn một món gì đó thật ý nghĩa.”

Vãn Ninh gật gù, tay cầm thìa khuấy nhẹ bát cháo: “Đúng rồi, con sẽ hỏi anh ấy. Nhưng con cũng muốn tự mình chọn một món gì đó thật ý nghĩa.” Cô nhìn xa xăm, trong đầu đã bắt đầu hình dung những món quà có thể mua.

Mẹ cô mỉm cười hài lòng trước sự chu đáo của con gái. “Vậy thì ăn sáng đi rồi tính tiếp. Hôm nay con có định đi đâu không?” Bà hỏi, tay gắp thêm trứng vào bát cho cô.

Lượt 57

BẠN ĐÃ CHỌN

Ăn nhanh bữa sáng rồi gọi điện cho Hoài Cẩn, hỏi thẳng sở thích của mẹ anh và rủ anh đi mua quà cùng

Vãn Ninh ăn vội bát cháo, suýt bỏng lưỡi vì nóng vội. Cô lau miệng, chạy lên phòng cầm điện thoại, bấm số của Hoài Cẩn. Đầu dây reo vài hồi, giọng anh vang lên trầm ấm: “Alo? Vãn Ninh? Sáng sớm đã gọi cho anh, có chuyện gì sao?”

Cô hít một hơi, nói nhanh: “Anh ơi, em muốn mua quà cho mẹ anh. Nhưng em không biết bác thích gì. Anh có thể... đi cùng em được không?” Giọng cô hơi ngập ngừng ở cuối câu, nhưng quyết tâm thì rất rõ ràng.

Lượt 58

BẠN ĐÃ CHỌN

Nói thêm: “Em muốn tự tay chọn, nhưng cần anh tư vấn. Trưa nay mình gặp nhau nhé?”

Vãn Ninh nói thêm, giọng có chút mong chờ: “Em muốn tự tay chọn, nhưng cần anh tư vấn. Trưa nay mình gặp nhau nhé?” Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi giọng Hoài Cẩn vang lên, pha chút bất ngờ nhưng đầy dịu dàng: “Trưa nay anh có cuộc họp quan trọng đến 2 giờ. Nhưng nếu em không ngại, 3 giờ chiều anh qua đón em được không?”

Cô đồng ý ngay, lòng rộn ràng. Cả buổi sáng, Vãn Ninh cứ nhìn đồng hồ liên tục, mong cho kim giờ trôi nhanh hơn. Đến 2 giờ rưỡi, cô đã chỉnh trang xong xuôi — một chiếc váy len màu hồng phấn nhẹ nhàng, mái tóc buông xõa tự nhiên. Đúng 3 giờ, chuông cửa reo lên.

Ra mở cửa, cô thấy Hoài Cẩn đứng đó, tay cầm một bó tulip trắng nhỏ, nở nụ cười nhẹ. “Sẵn sàng chưa?” Anh hỏi.

Lượt 59

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhẹ nhàng nói: “Anh đợi em một lát, em vào lấy túi xách.” rồi quay vào nhà, lén nhìn lại anh qua khe cửa.

Vãn Ninh nhẹ nhàng nói: “Anh đợi em một lát, em vào lấy túi xách.” Cô quay vào nhà, nhưng trước khi khuất hẳn sau cánh cửa, cô lén nhìn lại anh qua khe cửa — Hoài Cẩn vẫn đứng đó, tay cầm bó tulip trắng, ánh mắt dịu dàng nhìn theo bóng cô. Tim cô lại đập rộn ràng.

Lấy túi xách xong, cô bước ra, khẽ khép cửa lại. “Đi thôi anh.” Cô nói, giọng nhẹ nhưng mắt đã ánh lên niềm vui khó giấu. Hai người cùng bước xuống con đường lát đá, nắng chiều vàng nhạt trải dài trước mặt.

“Em nghĩ mẹ anh sẽ thích gì nhỉ?” Cô hỏi, tay khẽ đung đưa khi bước cạnh anh.

Lượt 60

BẠN ĐÃ CHỌN

Gợi ý: “Hay mua cho bác một chiếc khăn lụa thật đẹp? Phụ nữ tuổi nào cũng thích.”

Vãn Ninh nghiêng đầu nhìn anh, mắt sáng lên: “Hay mua cho bác một chiếc khăn lụa thật đẹp? Phụ nữ tuổi nào cũng thích.” Cô nói, giọng đầy hào hứng, tay khẽ làm điệu bộ quàng khăn lên cổ.

Hoài Cẩn nhìn cô, khóe môi khẽ cong: “Mẹ anh thích màu xanh ngọc và tím than. Nhưng nếu em chọn, chắc mẹ anh sẽ thích bất kỳ màu nào em tặng.” Anh nói, giọng pha chút trêu chọc nhưng ánh mắt thì rất nghiêm túc.

Họ bước vào một cửa hàng thời trang cao cấp ở trung tâm. Những chiếc khăn lụa được treo ngay ngắn, óng ánh dưới ánh đèn vàng. Vãn Ninh đưa tay chạm nhẹ vào một chiếc khăn màu xanh ngọc, chất lụa mềm mượt lướt qua đầu ngón tay.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.