Chương 13 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Lấy chiếc khăn xanh ngọc ra, giơ lên trước mặt Hoài Cẩn: “Anh thấy màu này có hợp với bác không?”
Vãn Ninh nhẹ nhàng lấy chiếc khăn lụa màu xanh ngọc, giơ lên trước mặt Hoài Cẩn. Chất lụa mềm mại buông rủ, ánh lên sắc xanh dịu dàng dưới đèn cửa hàng. Cô nghiêng đầu hỏi, giọng mong chờ: “Anh thấy màu này có hợp với bác không?”
Hoài Cẩn đưa tay chạm nhẹ vào mép khăn, mắt trầm ngâm như đang hình dung mẹ mình quàng nó. “Hợp lắm.” Anh đáp, giọng chắc chắn. “Mẹ anh có một đôi hoa tai ngọc bích, màu này sẽ rất hài hòa.” Anh nói thêm, khiến Vãn Ninh càng thêm yên tâm.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi thêm: “Vậy anh nghĩ sao nếu em mua cả một chiếc trâm cài áo đi kèm? Cùng tông màu.”
Vãn Ninh vẫn cầm chiếc khăn trên tay, mắt đảo qua kệ trưng bày trang sức gần đó. Cô quay sang Hoài Cẩn, hào hứng hỏi: “Vậy anh nghĩ sao nếu em mua cả một chiếc trâm cài áo đi kèm? Cùng tông màu.” Ngón tay cô chỉ về phía một chiếc trâm hình hoa mận nhỏ xinh bằng ngọc bích xanh.
Hoài Cẩn nhìn theo hướng tay cô, rồi nhìn lại gương mặt đầy nhiệt huyết của cô. Anh khẽ nhếch môi, ánh mắt thoáng chút bất ngờ nhưng đầy trìu mến: “Em suy tính chu đáo quá. Mẹ anh chắc chắn sẽ rất cảm động.” Anh ngừng một lát, rồi nói thêm, giọng nhẹ hơn: “Nhưng em không cần phải cố gắng quá đâu. Mẹ anh sẽ quý em vì chính con người em, không phải vì quà.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười tươi, nắm tay anh kéo lại quầy: “Em biết, nhưng em muốn thể hiện tấm lòng của mình mà. Lại đây xem trâm nào đẹp nhất!”
Vãn Ninh cười tươi, nắm tay anh kéo lại quầy trưng bày trang sức. Tay cô vẫn giữ chặt tay anh, không để anh kịp phản đối. “Em biết, nhưng em muốn thể hiện tấm lòng của mình mà. Lại đây xem trâm nào đẹp nhất!” Cô nói, giọng đầy hào hứng, đôi mắt long lanh như một đứa trẻ trước cửa hàng kẹo.
Hoài Cẩn để mặc cô kéo, ánh mắt dịu dàng dõi theo từng động tác của cô. Anh không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu nhưng khóe môi không giấu được nụ cười.
Trước quầy, Vãn Ninh cúi xuống ngắm nhìn những chiếc trâm cài tinh xảo. Có chiếc hình hoa mận, có chiếc hình bướm, có chiếc đính ngọc trai nhỏ xíu. Cô băn khoăn, tay đưa lên rồi lại hạ xuống.
BẠN ĐÃ CHỌN
Chọn chiếc trâm hình hoa mận bằng ngọc bích — cùng tông với chiếc khăn xanh ngọc
Vãn Ninh đưa tay chỉ vào chiếc trâm hình hoa mận bằng ngọc bích, ánh mắt sáng lên đầy quyết đoán: “Chiếc này.” Cô nói, rồi nhẹ nhàng lấy nó ra khỏi kệ, đặt cạnh chiếc khăn xanh ngọc. Hai món đồ cùng tông màu, cùng vẻ thanh nhã, như một bộ đôi hoàn hảo.
Cô ngước nhìn Hoài Cẩn, mỉm cười: “Hoa mận tượng trưng cho sự thanh cao và bền bỉ. Em nghĩ bác sẽ thích.” Giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin.
Hoài Cẩn nhìn bộ quà trong tay cô, ánh mắt thoáng qua một tia xúc động khó nhận ra. Anh không nói gì, chỉ gật đầu, rồi quay sang nhân viên bán hàng: “Làm ơn gói lại giúp tôi, hai món này.” Giọng anh trầm ấm, dứt khoát.
Khi nhân viên gói quà, Hoài Cẩn quay sang cô, nhẹ nhàng: “Em thực sự rất chu đáo. Mẹ anh chắc chắn sẽ rất thích.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Đáp lại, mắt lấp lánh: “Vậy thì tốt quá. Em chỉ mong bác ấy vui thôi.”
Vãn Ninh đáp lại, mắt lấp lánh niềm vui: “Vậy thì tốt quá. Em chỉ mong bác ấy vui thôi.” Cô nhìn món quà đã được gói cẩn thận, lòng nhẹ nhõm như vừa hoàn thành một nhiệm vụ quan trọng.
Hoài Cẩn nhận túi quà từ nhân viên, quay sang cô: “Cảm ơn em. Mẹ anh có một đứa con dâu chu đáo như em, chắc bà sẽ tự hào lắm.” Anh nói, giọng nhẹ nhưng mỗi chữ đều chạm vào tim cô.
Hai người bước ra khỏi cửa hàng, nắng chiều đã ngả vàng cam rực rỡ. Phố xá bắt đầu lên đèn, không khí se lạnh của buổi hoàng hôn len nhẹ qua tà áo.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


