Chương 14 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Hít một hơi thật sâu, tận hưởng không khí chiều muộn: “Hôm nay em vui quá. Cảm ơn anh đã đi cùng em.”
Vãn Ninh hít một hơi thật sâu, tận hưởng không khí chiều muộn mát lành. Cô ngước nhìn bầu trời chuyển màu tím hồng, rồi quay sang Hoài Cẩn, mỉm cười dịu dàng: “Hôm nay em vui quá. Cảm ơn anh đã đi cùng em.” Giọng cô nhẹ nhưng chân thành, đôi mắt long lanh phản chiếu ánh hoàng hôn.
Hoài Cẩn dừng bước, nhìn cô một lúc lâu. Trong ánh chiều tà, gương mặt cô rạng rỡ đến lạ. Anh khẽ đưa tay, vuốt nhẹ một lọn tóc mai bay lòa xòa trước trán cô: “Anh mới là người phải cảm ơn em. Cảm ơn em đã dành thời gian và tấm lòng cho gia đình anh.” Giọng anh trầm ấm, hòa vào gió chiều.
BẠN ĐÃ CHỌN
nắm tay đi dạo
Vãn Ninh khẽ nắm lấy tay anh, ngón tay cô luồn vào kẽ tay anh một cách tự nhiên như thể đã làm điều đó cả trăm lần. Cô không nói gì, chỉ nhẹ nhàng kéo anh bước đi dọc con phố nhỏ. Hai bên đường, những hàng cây bắt đầu thay lá, vài chiếc lá vàng rơi nhẹ trước mặt họ.
Hoài Cẩn siết nhẹ tay cô, bước song song bên cạnh. Cả hai im lặng, nhưng sự im lặng ấy không hề nặng nề — nó ấm áp, như một bản nhạc không lời mà chỉ hai người họ mới nghe thấy. Gió chiều nhè nhẹ thổi, mang theo hương hoa sữa thoang thoảng từ một góc phố xa.
Họ đi qua một cửa hàng bánh nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra ngoài, mùi bơ sữa thơm lừng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Dừng lại trước cửa hàng bánh, kéo tay anh: “Vào mua một cái bánh sữa nóng ăn nhé? Trời hơi lạnh rồi.”
Vãn Ninh dừng lại trước cửa hàng bánh nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra ngoài, mùi bơ sữa thơm lừng quyến rũ. Cô kéo nhẹ tay anh, ngước nhìn với đôi mắt mong chờ: “Vào mua một cái bánh sữa nóng ăn nhé? Trời hơi lạnh rồi.” Hơi thở cô hóa thành làn khói trắng mỏng trong không khí se lạnh.
Hoài Cẩn nhìn cô, khóe môi khẽ cong. Anh gật đầu, tay vẫn nắm chặt tay cô, đẩy cửa bước vào. Tiếng chuông cửa leng keng vang lên, chào đón họ bằng không gian ấm cúng bên trong. Những chiếc bánh mới ra lò xếp đều trên kệ, tỏa hương thơm ngọt ngào.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi anh: “Anh thích vị gì? Em mua cho anh một cái, coi như cảm ơn hôm nay anh đi cùng em.”
Vãn Ninh quay sang anh, mắt sáng long lanh dưới ánh đèn vàng ấm áp của tiệm bánh: “Anh thích vị gì? Em mua cho anh một cái, coi như cảm ơn hôm nay anh đi cùng em.” Giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy chân thành, tay vẫn nắm tay anh không rời.
Hoài Cẩn nhìn cô một lát, rồi đưa mắt nhìn lên thực đơn. Anh không vội trả lời, mà hỏi ngược lại: “Em thích vị gì? Anh mua cho em. Hôm nay em là người mua quà cho mẹ anh, lẽ ra anh phải cảm ơn em mới đúng.” Anh nói, giọng trầm ấm, không cho cô cơ hội tranh công.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười tươi: “Vậy thì mình mua cho nhau đi! Em thích vị dâu, anh chọn vị anh thích, rồi mình cùng ăn.”
Vãn Ninh cười tươi, mắt híp lại thành hai vầng trăng non: “Vậy thì mình mua cho nhau đi! Em thích vị dâu, anh chọn vị anh thích, rồi mình cùng ăn.” Giọng cô rạng rỡ, như một đứa trẻ vừa tìm ra cách giải quyết hoàn hảo cho một trò chơi.
Hoài Cẩn nhìn cô, khẽ lắc đầu nhưng ánh mắt đầy cưng chiều. Anh quay sang nhân viên, gọi một cái bánh vị dâu cho cô, và một cái bánh vị socola cho mình. Khi nhân viên gói bánh, anh quay sang cô, giọng nhẹ: “Em thắng rồi đấy.”
Hai người bước ra khỏi tiệm bánh, tay cầm những túi bánh nóng hổi. Họ tìm một chiếc ghế đá dưới gốc cây bàng già, ngồi xuống bên nhau. Vãn Ninh mở túi bánh vị dâu, hương thơm ngọt ngào tỏa ra trong không khí se lạnh.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


