Chương 15 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Cắn một miếng bánh, mắt sáng lên: “Ngon quá! Anh ăn thử miếng bánh của em đi, ngon lắm!” — đưa bánh sang phía anh.
Vãn Ninh cắn một miếng bánh, mắt sáng lên như vừa phát hiện ra điều kỳ diệu: “Ngon quá! Anh ăn thử miếng bánh của em đi, ngon lắm!” Cô đưa chiếc bánh vị dâu sang phía anh, không chút ngần ngại, như thể việc chia sẻ đồ ăn với anh là điều hiển nhiên nhất trên đời.
Hoài Cẩn nhìn miếng bánh cô đưa, ánh mắt thoáng ngập ngừng. Nhưng rồi anh cúi xuống, cắn một miếng nhỏ, chậm rãi nhai. Vị ngọt của dâu và kem sữa tan trên đầu lưỡi. Anh ngước lên, khóe môi vương chút kem trắng, gật đầu: “Ngon thật. Nhưng bánh của anh cũng ngon không kém đâu.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười tinh nghịch, lấy tay lau nhẹ vệt kem bên khóe môi anh: “Dính kìa, ăn như trẻ con vậy.”
Vãn Ninh cười tinh nghịch, đưa tay lau nhẹ vệt kem trắng bên khóe môi anh. Đầu ngón tay cô chạm vào làn da ấm áp của anh, thoáng qua như một cơn gió. “Dính kìa, ăn như trẻ con vậy.” Cô nói, giọng pha chút trêu chọc nhưng ánh mắt thì dịu dàng vô cùng.
Hoài Cẩn khựng lại trong giây lát, như bị bất ngờ bởi cử chỉ thân mật ấy. Rồi anh nắm nhẹ cổ tay cô, kéo tay cô xuống, nhưng không buông ra. Anh nhìn cô, ánh mắt sâu lắng, giọng khẽ khàng: “Từ khi có em, anh cứ như trẻ con thật.” Câu nói nhẹ như hơi thở, nhưng đủ làm tim cô rung động.
BẠN ĐÃ CHỌN
Rụt tay về, cúi mặt giấu nụ cười: “Thôi nào, ăn bánh tiếp đi. Không thì nguội mất.”
Vãn Ninh rụt tay về, cúi mặt giấu nụ cười đang lan rộng trên môi. Cô vờ như bận rộn xé vỏ bánh, giọng hơi lúng túng: “Thôi nào, ăn bánh tiếp đi. Không thì nguội mất.” Tai cô ửng hồng dưới ánh đèn đường, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Hoài Cẩn nhìn cô, không vội ăn bánh. Anh vẫn giữ nhẹ cổ tay cô thêm một giây rồi mới buông ra, tay kia cầm chiếc bánh socola lên, cắn một miếng chậm rãi. Không khí quanh họ như đặc lại, chỉ còn tiếng gió nhẹ và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đột nhiên hắt xì một cái vì gió lạnh, khiến không khí ngọt ngào bị phá vỡ bằng một tràng cười bối rối.
Vãn Ninh đột nhiên hắt xì một cái thật mạnh vì cơn gió lạnh lướt qua. Cô bối rối đưa tay che miệng, mũi hơi đỏ lên vì lạnh, rồi bật cười ngượng ngùng: “Xin lỗi anh, chắc gió chiều hơi lạnh quá.” Giọng cô hơi khàn khàn sau cú hắt xì, khiến cô càng thêm ngại.
Hoài Cẩn nhìn cô, ánh mắt thoáng lo lắng. Anh nhanh chóng cởi chiếc khăn quàng cổ của mình ra, vòng nhẹ qua cổ cô. Chiếc khăn len còn vương hơi ấm của anh, phủ lên vai cô một lớp ấm áp. “Trời lạnh rồi, về thôi. Anh đưa em về nhà.” Anh nói, giọng dịu dàng nhưng không để cô phản đối.
BẠN ĐÃ CHỌN
Kéo chiếc khăn lên cao hơn, mỉm cười ấm áp: “Cảm ơn anh. Chiếc khăn thơm mùi anh quá.”
Vãn Ninh kéo chiếc khăn lên cao hơn, áp nhẹ má vào lớp len mềm ấm, mỉm cười ấm áp: “Cảm ơn anh. Chiếc khăn thơm mùi anh quá.” Cô nói, giọng hơi ngân dài như đang tận hưởng hương thơm quen thuộc ấy — mùi gỗ đàn hương nhẹ và chút hương bạc hà thanh mát.
Hoài Cẩn nhìn cô, ánh mắt tối sầm lại vì một cảm xúc khó tả. Anh không nói gì, chỉ đưa tay kéo nhẹ chiếc khăn, chỉnh lại cho ngay ngắn, rồi bất ngờ khoác tay qua vai cô, kéo cô sát vào lòng mình. “Đi thôi, về nhà.” Giọng anh khàn nhẹ, hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô trong gió lạnh.
Cả hai bước đi trong im lặng, nhưng mỗi bước chân đều như hòa nhịp cùng nhau. Phố xá dần thưa người, ánh đèn đường vàng vọt trải dài trước mặt họ như một con đường riêng chỉ dành cho hai người.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


