Chương 17 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Bật dậy, mở tủ đồ lôi chiếc váy hồng phấn ra ngắm nghía, thử lên người trước gương một lần cuối.
Vãn Ninh bật dậy khỏi giường, mở tủ đồ lôi ra chiếc váy hồng phấn mà Hoài Cẩn đã tặng. Cô đưa tay vuốt nhẹ lớp vải mềm mại, rồi khoác lên người đứng trước gương. Chiếc váy ôm nhẹ lấy thân hình thon thả, tông màu hồng nhạt làm bừng sáng gương mặt cô dưới ánh đèn ngủ. Cô xoay nhẹ, ngắm mình từ nhiều góc độ, khẽ mỉm cười mãn nguyện.
Nhưng rồi cô chợt khựng lại — liệu bộ váy này có quá cầu kỳ cho lần đầu gặp mẹ anh không? Hay lại quá đơn giản? Tay cô chạm vào chiếc khăn lụa xanh ngọc vừa mua, lòng băn khoăn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Chụp một tấm ảnh mặc váy gửi cho Hoài Cẩn, kèm tin nhắn: “Anh thấy sao? Có ổn không?” — để nhận lời khuyên từ anh.
Vãn Ninh lùi lại vài bước, chỉnh góc ánh sáng rồi chụp một tấm ảnh mặc chiếc váy hồng phấn trước gương. Cô gửi cho Hoài Cẩn, kèm tin nhắn: “Anh thấy sao? Có ổn không?” — lòng hồi hộp chờ đợi hồi âm.
Chưa đầy một phút, điện thoại rung lên. Tin nhắn của anh hiện ra: “Rất đẹp. Nhưng nếu em mặc chiếc áo khoác len trắng bên ngoài thì càng hoàn hảo. Trời lạnh, đừng để bị cảm.” Kèm theo một icon trái tim nhỏ. Tim Vãn Ninh lại rộn ràng — anh quan tâm từng chi tiết nhỏ như vậy.
Cô mỉm cười, nhắn lại: “Nghe lời anh. Giờ em đi ngủ đây. Thứ Bảy gặp nhau nhé!” Rồi tắt điện thoại, nhưng nụ cười vẫn còn đọng mãi trên môi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Sáng hôm sau, thức dậy thật sớm, ra vườn cắt một bó hồng trắng mang tặng mẹ Hoài Cẩn.
Ánh nắng ban mai vừa len qua khe rèm, Vãn Ninh đã thức dậy. Cô mặc vội chiếc áo len mỏng, bước ra vườn sau nhà nơi những bụi hồng trắng đang nở rộ dưới lớp sương mai. Nhẹ nhàng chọn từng bông, cô cắt một bó nhỏ, những giọt sương còn đọng trên cánh hoa long lanh dưới ánh nắng đầu ngày.
Cô tỉ mỉ bọc bó hoa trong giấy kraft nâu, buộc nơ bằng ruy băng trắng. Mùi hương dịu nhẹ của hoa hồng quyện với không khí buổi sớm khiến lòng cô bình yên lạ thường. Đây sẽ là món quà nhỏ từ khu vườn nhà mình dành cho mẹ anh.
Điện thoại reo lên — Hoài Cẩn nhắn tin: "Anh sắp qua đón em rồi. Em đã sẵn sàng chưa?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Vào nhà thay váy hồng phấn, khoác thêm áo len trắng như anh gợi ý, rồi đứng trước gương kiểm tra lần cuối.
Vãn Ninh vào nhà, nhanh nhẹn thay chiếc váy hồng phấn, khoác thêm áo len trắng như lời anh gợi ý. Cô đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo, vuốt nhẹ vài lọn tóc mai, rồi xoay người ngắm nhìn bản thân từ mọi góc độ. Chiếc váy nhẹ nhàng, áo len trắng ấm áp, tất cả hài hòa đến hoàn hảo.
Cô mỉm cười với chính mình trong gương — hôm nay là một ngày quan trọng. Tiếng xe hơi dừng trước cổng vọng vào, tim cô bỗng đập nhanh hơn. Cô cầm bó hồng trắng trên tay, hít một hơi thật sâu, rồi bước ra cửa.
Hoài Cẩn đứng tựa vào xe, nhìn cô bước ra. Ánh mắt anh lướt từ bó hoa trên tay cô lên gương mặt rạng rỡ, khẽ mỉm cười: “Em đẹp quá.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Cúi đầu cười ngượng, đưa bó hoa cho anh xem: “Em cắt từ vườn nhà đấy. Mong bác sẽ thích.”
Vãn Ninh cúi đầu cười ngượng, đưa bó hoa lên trước mặt anh: “Em cắt từ vườn nhà đấy. Mong bác sẽ thích.” Những bông hồng trắng còn đọng sương mai, tỏa hương thơm nhẹ nhàng trong không khí buổi sớm.
Hoài Cẩn nhìn bó hoa, rồi nhìn cô, ánh mắt dịu dàng hơn cả nắng mai. Anh đưa tay nhận lấy bó hoa, cẩn thận đặt lên ghế sau xe, rồi quay sang mở cửa cho cô: “Mẹ anh thích hoa hồng trắng lắm. Em thật tâm ý.” Anh nói, giọng nhẹ như lời thì thầm.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


