Chương 18 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 18
Hạnh Phúc98/100
Sức Hút95/100
Danh Tiếng90/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào
Cố Hoài Dương
thân thiết
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 86

BẠN ĐÃ CHỌN

Ngồi vào xe, chỉnh lại dây an toàn, rồi quay sang anh cười: “Vậy tốt quá. Mình đi thôi, em đói rồi! Anh hứa cho em ăn sáng trước mà.”

Vãn Ninh ngồi vào xe, chỉnh lại dây an toàn, rồi quay sang anh cười tươi: “Vậy tốt quá. Mình đi thôi, em đói rồi! Anh hứa cho em ăn sáng trước mà.” Giọng cô pha chút nũng nịu, đôi mắt long lanh nhìn anh đầy mong chờ.

Hoài Cẩn khẽ lắc đầu cười, đóng cửa xe cẩn thận rồi vòng lên ghế lái. Anh khởi động máy, liếc nhìn cô: “Nhất định rồi. Quán bánh cuốn nóng gần đây anh biết, em thích không?” Giọng anh trầm ấm, xe từ từ lăn bánh trên con đường sáng sớm.

Nắng mai vàng nhẹ trải dài trên mặt đường, hai bên phố những hàng cây xanh mướt lướt qua ô cửa kính. Không khí trong lành của buổi sáng thứ Bảy khiến lòng người nhẹ bẫng.

Lượt 87

BẠN ĐÃ CHỌN

gật đầu hào hứng trl được

Vãn Ninh gật đầu hào hứng, mắt sáng lên: “Bánh cuốn nóng thì còn gì bằng! Nhưng mà ăn xong mình phải về nhà anh ngay đấy nhé, em không muốn trễ.” Giọng cô vừa vui vẻ vừa pha chút lo lắng, tay siết nhẹ dây an toàn.

Hoài Cẩn nhìn cô, khẽ cười: “Yên tâm, anh đã đặt bàn từ sớm rồi. Ăn xong mình về thẳng nhà anh, không muộn đâu.” Anh rẽ vào một con phố nhỏ, trước mặt là quán bánh cuốn nổi tiếng với biển hiệu gỗ cũ kỹ, khói nghi ngút tỏa ra từ những nồi hấp bánh nóng hổi.

Lượt 88

BẠN ĐÃ CHỌN

Chợt nhớ ra điều gì, hỏi anh: “Mà mẹ anh có thích ăn bánh cuốn không? Hay mình mua thêm một phần mang về cho bác?”

Vãn Ninh chợt nhớ ra điều gì, quay sang anh hỏi: “Mà mẹ anh có thích ăn bánh cuốn không? Hay mình mua thêm một phần mang về cho bác?” Đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, cô thực sự muốn gây ấn tượng tốt với mẹ anh ngay từ những điều nhỏ nhặt nhất.

Hoài Cẩn dừng xe, quay sang nhìn cô với ánh mắt đầy trìu mến. Anh khẽ lắc đầu: “Mẹ anh thích ăn điểm tâm nhẹ thôi, thường chỉ uống trà với bánh ngọt. Nhưng em đừng lo, mẹ anh sẽ thích em vì chính con người em, không phải vì quà cáp.” Anh nói, giọng nhẹ nhàng như muốn trấn an cô.

Hạnh Phúc 1
Lượt 89

BẠN ĐÃ CHỌN

Gật đầu, mỉm cười nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt. Em chỉ muốn mọi thứ thật hoàn hảo thôi.”

Vãn Ninh gật đầu, mỉm cười nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt. Em chỉ muốn mọi thứ thật hoàn hảo thôi.” Cô thở ra một hơi, như vừa trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Bàn tay cô đặt trên hộp quà nhỏ đựng chiếc khăn lụa xanh ngọc và trâm cài hoa mận, siết nhẹ như để chắc chắn rằng mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn.

Hoài Cẩn nhìn cô, không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên tay cô một lát trước khi mở cửa bước xuống. Anh vòng sang mở cửa cho cô, giọng trầm ấm: “Xuống ăn sáng thôi. Đói rồi.”

Hạnh Phúc +1
Lượt 90

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhìn quanh quán bánh cuốn nhỏ xinh, tò mò: “Quán này nhìn có vẻ lâu đời nhỉ. Anh hay ăn ở đây lắm à?”

Vãn Ninh nhìn quanh quán bánh cuốn nhỏ xinh, mái ngói rêu phong, những chiếc bàn gỗ cũ kỹ nhưng sạch sẽ, hơi nóng nghi ngút tỏa ra từ gian bếp phía sau. Cô tò mò quay sang anh: “Quán này nhìn có vẻ lâu đời nhỉ. Anh hay ăn ở đây lắm à?”

Hoài Cẩn kéo ghế cho cô ngồi, rồi ngồi xuống đối diện: “Hồi nhỏ mẹ hay dẫn anh đến đây. Sau này đi học xa, thỉnh thoảng về vẫn ghé.” Anh nói, giọng nhẹ như đang hồi tưởng. Một người phụ nữ lớn tuổi từ trong bếp bước ra, thấy anh thì cười tươi: “Hoài Cẩn đấy à? Lâu quá không thấy cháu đến! Còn dẫn theo bạn gái nữa cơ à?”

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.