Chương 30 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 30
Hạnh Phúc99/100
Sức Hút97/100
Danh Tiếng93/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào, sâu đậm
Cố Hoài Dương
thân thiết
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 146

BẠN ĐÃ CHỌN

Vãn Ninh xắn tay áo, đứng trước bếp rửa rau cải thìa. Cô vừa định bật bếp thì phía sau vang lên tiếng bước chân. “Mẹ.” Hoài Cẩn từ ngoài đi vào, trên tay còn cầm điện thoại. Anh hơi khựng lại khi nhìn thấy Vãn Ninh đang đứng trong bếp. “Em đang làm gì vậy?” Vãn Ninh quay đầu, mỉm cười: “Xào rau giúp bác. Anh vào đúng lúc đấy, tránh ra một chút cho em làm.” Hoài Cẩn nhướng mày, không những không tránh mà còn bước lại gần. “Cần anh giúp không?” “Anh biết làm à?”

Hoài Cẩn bước lại gần, đứng ngay sau lưng cô, giọng trầm ấm pha chút trêu chọc: "Anh không biết làm, nhưng có thể đứng đây cổ vũ em." Anh đưa tay với lấy chiếc tạp dề treo trên tường: "Hay để anh đeo tạp dề cho em?"

Vãn Ninh quay đầu liếc anh, khóe môi cong lên: "Anh đeo tạp dề cho em á? Thôi khỏi, em tự làm được. Anh ra ngoài ngồi với mẹ anh đi, kẻo bác lại bảo em bắt anh vào bếp làm khổ."

Lượt 147

BẠN ĐÃ CHỌN

Không đẩy anh ra, mà quay người lại, đối diện với anh, giọng nhẹ nhàng: "Thật ra em cũng muốn có người phụ. Anh biết thái hành không? Thái nhỏ giúp em nhé?"

Không đẩy anh ra, Vãn Ninh quay người lại, đối diện với anh, giọng nhẹ nhàng: "Thật ra em cũng muốn có người phụ. Anh biết thái hành không? Thái nhỏ giúp em nhé?" Cô đưa cho anh củ hành tím và con dao nhỏ, ánh mắt vừa mong chờ vừa có chút tinh nghịch.

Hoài Cẩn nhận lấy dao, khẽ cười: "Anh thử xem." Anh đứng bên cạnh cô, bắt đầu bóc vỏ hành, động tác còn hơi vụng về nhưng rất nghiêm túc.

Mẹ Hoài Cẩn đứng bên bếp lò, liếc nhìn hai đứa, khẽ lắc đầu cười.

Lượt 148

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhìn anh chăm chú thái hành, bật cười khúc khích: "Anh cầm dao như cầm bút viết vậy. Thôi để em làm cho, anh đứng cạnh nói chuyện với em là được rồi."

Nhìn anh chăm chú thái hành, Vãn Ninh bật cười khúc khích: "Anh cầm dao như cầm bút viết vậy. Thôi để em làm cho, anh đứng cạnh nói chuyện với em là được rồi." Cô nhẹ nhàng lấy lại dao từ tay anh, ngón tay vô tình chạm vào tay anh, khiến cả hai cùng khựng lại một nhịp.

Hoài Cẩn ho nhẹ, lùi lại nửa bước nhưng vẫn đứng cạnh cô: "Anh chỉ sợ em làm một mình mệt thôi." Giọng anh hơi khàn, nhưng vẫn đầy quan tâm.

Lượt 149

BẠN ĐÃ CHỌN

Vãn Ninh khựng tay một chút, rồi bật cười nhẹ. “Em có làm một mình đâu, chẳng phải anh đang ở đây sao?”

Vãn Ninh khựng tay một chút, rồi bật cười nhẹ. "Em có làm một mình đâu, chẳng phải anh đang ở đây sao?" Câu nói nhẹ nhàng nhưng khiến Hoài Cẩn khẽ sững lại. Anh nhìn cô, đáy mắt có chút xao động.

Mẹ Hoài Cẩn ở bên bếp lò nghe thấy, khẽ mỉm cười quay mặt đi, để hai đứa tự nhiên.

Lượt 150

BẠN ĐÃ CHỌN

Bỗng tinh nghịch chạm nhẹ muỗng vào mũi anh: "Mà anh đứng đây thì phải nghe lời em sai bảo đấy. Đầu bếp trưởng là em, anh chỉ là phụ bếp thôi."

Bỗng tinh nghịch chạm nhẹ muỗng vào mũi anh, Vãn Ninh cười khúc khích: "Mà anh đứng đây thì phải nghe lời em sai bảo đấy. Đầu bếp trưởng là em, anh chỉ là phụ bếp thôi."

Hoài Cẩn hơi ngửa đầu né, nhưng khóe môi không giấu được nụ cười. Anh bất ngờ giơ tay, khẽ chạm vào chóp mũi cô đáp trả: "Phụ bếp cũng có quyền phản đối chứ, đầu bếp trưởng?"

Sức Hút +1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.