Chương 31 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 31
Hạnh Phúc99/100
Sức Hút97/100
Danh Tiếng93/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào, sâu đậm
Cố Hoài Dương
thân thiết
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 151

BẠN ĐÃ CHỌN

Giả vờ nghiêm mặt, tay cầm muỗng chỉ vào anh: "Không được phản đối! Phụ bếp mà cãi lệnh là bị đuổi việc đấy. Anh có muốn ở lại làm việc không hả?"

Giả vờ nghiêm mặt, tay cầm muỗng chỉ vào anh, Vãn Ninh ra dáng một đầu bếp trưởng thực thụ: "Không được phản đối! Phụ bếp mà cãi lệnh là bị đuổi việc đấy. Anh có muốn ở lại làm việc không hả?"

Hoài Cẩn nhướng mày nhìn cô, khóe môi kìm nén nụ cười. Anh khoanh tay, nghiêng đầu: "Vậy đầu bếp trưởng định sai phụ bếp làm gì tiếp theo đây?"

Lượt 152

BẠN ĐÃ CHỌN

Chỉ vào rổ rau sống: "Rửa rau đi, phụ bếp! Rửa sạch từng cọng, không được sót đất. Làm không tốt là bị trừ lương đấy."

Chỉ vào rổ rau sống, Vãn Ninh ra lệnh với vẻ mặt nghiêm túc nhưng mắt đã cong lên: "Rửa rau đi, phụ bếp! Rửa sạch từng cọng, không được sót đất. Làm không tốt là bị trừ lương đấy."

Hoài Cẩn nhìn cô một thoáng, rồi bất ngờ bước đến bên bồn rửa, xắn tay áo sơ mi trắng lên: "Rõ, đầu bếp trưởng." Anh cầm rổ rau, mở vòi nước, bắt đầu rửa từng cọng rau một cách tỉ mỉ, nghiêm túc đến mức đáng yêu.

Mẹ Hoài Cẩn đứng bên bếp lò, nhìn cảnh tượng trước mắt, khẽ lắc đầu nhưng nụ cười không giấu được.

Lượt 153

BẠN ĐÃ CHỌN

Đứng cạnh anh, vừa xào rau vừa liếc nhìn: "Ồ, phụ bếp làm tốt đấy chứ. Có vẻ anh có năng khiếu rửa rau. Em sẽ cân nhắc tăng lương."

Đứng cạnh anh, vừa xào rau vừa liếc nhìn, Vãn Ninh nheo mắt: "Ồ, phụ bếp làm tốt đấy chứ. Có vẻ anh có năng khiếu rửa rau. Em sẽ cân nhắc tăng lương." Cô xào nhanh tay, rau cải thìa xanh óng ánh trên chảo nóng.

Hoài Cẩn đặt rổ rau đã rửa sạch lên bàn, tay còn vương nước: "Vậy tăng lương thì có được thăng chức không?" Anh nhướng mày, giọng pha chút đùa cợt.

Mẹ Hoài Cẩn từ bếp lò quay ra: "Thôi hai đứa, dọn đồ ra bàn ăn đi. Cơm canh xong rồi đây."

Lượt 154

BẠN ĐÃ CHỌN

Vãn Ninh bật cười, nhận lấy rổ rau từ tay anh rồi đặt lên bàn. “Còn phải xem biểu hiện của anh thế nào đã. Thăng chức đâu có dễ vậy.” Cô cố tình nghiêm mặt, nhưng khóe môi vẫn cong lên. “Ít nhất hôm nay anh phải được nhận danh hiệu… nhân viên rửa rau xuất sắc.” Hoài Cẩn nhướng mày: “Chỉ vậy thôi?” “Ừm.” Cô gật đầu, vẻ mặt đầy vẻ suy nghĩ. “Nếu anh làm tốt, lần sau có thể cân nhắc tăng thêm một chút.” Mẹ Hoài Cẩn đứng bên cạnh nghe vậy bật cười: “Hai đứa thôi trêu nhau đi, cơm nguội bây giờ.” Vãn Ninh vội bước đến đỡ lấy bát canh từ tay bà. “Để cháu mang ra bàn cho ạ.” Hoài Cẩn cũng nhanh chóng lấy mấy đĩa thức ăn còn lại. “Anh mang cái này.” Hai người cùng nhau dọn cơm ra bàn. Lúc đi ngang qua nhau, vai vô tình chạm nhẹ. Vãn Ninh ngước lên nhìn anh. Hoài Cẩn cũng vừa lúc nhìn xuống. Hai người khựng lại một thoáng rồi cùng bật cười. Bữa cơm hôm ấy chẳng có gì đặc biệt, nhưng lại khiến căn nhà vốn yên tĩnh trở nên ấm áp hơn hẳn.

Bữa cơm hôm ấy thật giản dị. Canh xương hầm củ sen ngọt thanh, rau cải thìa xào vừa tới, thêm đĩa thịt kho tàu mềm tan. Vãn Ninh ngồi cạnh mẹ Hoài Cẩn, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho bà, lúc lại quay sang nhìn anh.

Mẹ Hoài Cẩn vừa ăn vừa kể chuyện hồi nhỏ của Hoài Cẩn — nào là lần đầu tiên thằng bé trốn học đi câu cá, nào là lần thi trượt đại học vì mải chơi bóng rổ. Vãn Ninh cười ngặt nghẽo, còn Hoài Cẩn thì chỉ biết lắc đầu, thỉnh thoảng đưa mắt "cảnh cáo" mẹ nhưng không có hiệu quả.

Ăn xong, Vãn Ninh định vào rửa bát nhưng mẹ Hoài Cẩn đã giữ tay cô lại: "Để bác làm cho, con ra phòng khách ngồi uống nước với Hoài Cẩn đi."

Lượt 155

BẠN ĐÃ CHỌN

Vãn Ninh hơi ngẩn ra, rồi nhẹ nhàng lắc đầu: “Bác cứ để cháu rửa cho ạ. Bác ngồi nghỉ đi, ăn cơm xong rồi còn phải nghỉ ngơi nữa.”

Vãn Ninh hơi ngẩn ra, rồi nhẹ nhàng lắc đầu: "Bác cứ để cháu rửa cho ạ. Bác ngồi nghỉ đi, ăn cơm xong rồi còn phải nghỉ ngơi nữa." Cô đã xắn tay áo lên, tay cầm bát dĩa, dáng vẻ quyết tâm.

Mẹ Hoài Cẩn nhìn cô, không nỡ từ chối, nhưng vẫn níu tay cô lại: "Thôi để bác làm, con có biết nhà bác để nước rửa chén ở đâu đâu. Ra ngoài chơi với Hoài Cẩn đi, nó mong con lắm đấy." Bà khẽ đẩy cô ra phía cửa bếp, vừa đẩy vừa cười.

Vãn Ninh bị đẩy ra ngoài, đứng ngay trước mặt Hoài Cẩn đang dựa vào tường hành lang. Anh nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch: "Bị đuổi ra rồi à?"

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.