Chương 34 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn Hoài Cẩn, khẽ mỉm cười rồi nhanh nhẹn đỡ lấy giỏ quà từ tay mẹ anh: "Bác để cháu cầm cho ạ. Mẹ cháu đang pha trà ở trong nhà rồi."
Nhìn Hoài Cẩn, Vãn Ninh khẽ mỉm cười rồi nhanh nhẹn đỡ lấy giỏ quà từ tay mẹ anh: "Bác để cháu cầm cho ạ. Mẹ cháu đang pha trà ở trong nhà rồi." Cô cúi đầu nhẹ, tay giữ chặt quai giỏ, dẫn hai mẹ con vào nhà. Mẹ cô từ trong bếp bước ra, tay cầm ấm trà nóng, thấy khách thì cười tươi: "Ôi, hai bác đến chơi! Mời vào, mời vào!"
Hai người mẹ nhanh chóng bắt chuyện như đã quen từ lâu. Mẹ Hoài Cẩn khen nhà cửa thoáng mát, mẹ Vãn Ninh khen giỏ quả sang trọng. Vãn Ninh và Hoài Cẩn ngồi đối diện nhau trên ghế sofa, thỉnh thoảng liếc nhìn nhau như đang chia sẻ một bí mật chung.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đứng dậy, xin phép vào bếp phụ mẹ cắt trái cây, để lại hai mẹ con anh tự nhiên trò chuyện với mẹ mình.
Vãn Ninh đứng dậy, khẽ khàng xin phép rồi bước vào bếp. Cô mở tủ lạnh lấy ra đĩa nho xanh và dưa hấu đã cắt sẵn từ sáng, bày lên đĩa sứ trắng. Tay cô thoăn thoắt, nhưng tai vẫn dỏng lên nghe tiếng cười nói từ phòng khách vọng vào.
Mẹ cô đang kể về cô hồi nhỏ — nào là lần đầu tiên nấu cơm cháy, nào là ôm gối khóc khi xem phim tình cảm. Mẹ Hoài Cẩn cười ngặt nghẽo, còn Hoài Cẩn thì thỉnh thoảng chen vào vài câu khiến cả hai bà lại càng vui hơn.
Vãn Ninh mím môi cười, tay bưng đĩa trái cây bước ra. Khi đặt đĩa lên bàn, mắt cô vô tình chạm phải ánh nhìn của anh — anh đang nhìn cô, khóe môi khẽ cong, như đang nói "em làm tốt lắm".
BẠN ĐÃ CHỌN
Vãn Ninh vừa ngồi xuống cạnh mẹ, mẹ cô đã lập tức kéo tay cô lại, cười nói: “Con bé này ngày nhỏ vụng về lắm. Có lần nấu cơm cháy cả nồi, vậy mà còn đứng trước mặt mẹ bảo tại… nồi cơm tự nhiên hỏng.” “Trời ơi, thật vậy sao?” Mẹ Hoài Cẩn bật cười. “Còn nữa.” Mẹ cô càng kể càng hăng. “Hồi cấp ba xem phim tình cảm, thấy nữ chính chia tay nam chính mà ôm gối khóc cả tối. Sáng hôm sau mắt sưng lên vẫn nhất quyết nói mình không khóc.” Vãn Ninh đỏ bừng mặt: “Mẹ!” Hoài Cẩn ngồi bên cạnh khẽ bật cười. “Con còn nhớ chuyện đó.” Anh bình thản nói. Vãn Ninh lập tức quay sang lườm anh: “Anh nhớ làm gì?” “Không có gì.” Anh nhướng mày, giọng đầy ý cười. “Chỉ thấy… khá đáng yêu.” Hai bà mẹ nhìn nhau, lập tức cười càng vui hơn. Sau một hồi trò chuyện, mẹ Hoài Cẩn cuối cùng cũng đặt tách trà xuống, ánh mắt chuyển sang hai người trẻ. “Thôi, chuyện của hai đứa cũng đến lúc bàn cho rõ rồi.” Mẹ Vãn Ninh gật đầu: “Đúng vậy. Hai đứa đã quyết định kết hôn thì người lớn chúng ta cũng nên chuẩn bị sớm.” Hoài Cẩn ngồi thẳng lại, nét cười trên môi vẫn còn nhưng ánh mắt đã nghiêm túc hơn. “Mẹ, bác gái.” Anh lên tiếng, giọng trầm ổn. “Về ngày cưới, con muốn hỏi ý kiến Vãn Ninh trước. Chuyện này là chuyện cả đời của hai đứa, con không muốn cô ấy cảm thấy mọi thứ đều do người lớn quyết định.” Vãn Ninh hơi khựng lại. Cô quay sang nhìn anh. Hoài Cẩn cũng nhìn cô, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định. “Em thích ngày nào?” Chỉ một câu đơn giản, nhưng khiến lòng cô bỗng mềm đi. Bởi cô hiểu, dù anh rất muốn cưới cô, anh vẫn luôn để cô có quyền lựa chọn trong chuyện quan trọng nhất của cả hai.
Vãn Ninh hơi khựng lại trước câu hỏi của anh. Cô nhìn vào mắt Hoài Cẩn, thấy trong đó không chỉ có tình yêu mà còn có sự tôn trọng — anh thực sự muốn cô là người quyết định. Hai bà mẹ cũng im lặng nhìn hai đứa, để không gian lắng xuống cho câu trả lời.
Cô cúi đầu, ngón tay vô thức vuốt nhẹ viền tách trà. Một lúc sau, cô ngước lên, mỉm cười nhẹ: "Em thích mùa thu. Tiết trời mát mẻ, lá vàng rơi... em nghĩ mình cưới vào tháng mười thì đẹp."
Hoài Cẩn nhìn cô, khóe môi cong lên. Anh gật đầu: "Tháng mười. Anh nhớ rồi." Câu nói đơn giản nhưng như một lời hứa chắc chắn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Quay sang hai bà, cười tươi: "Mẹ, bác, hay là tháng mười âm lịch? Cháu thấy ngày đó vừa đẹp trời vừa hợp phong thủy."
Vãn Ninh quay sang hai bà, cười tươi: "Mẹ, bác, hay là tháng mười âm lịch? Cháu thấy ngày đó vừa đẹp trời vừa hợp phong thủy." Cô nói với vẻ tự nhiên, nhưng trong lòng thầm hồi hộp chờ phản hồi. Mẹ Vãn Ninh gật gù: "Tháng mười âm lịch cũng được, trời mát, không nắng không mưa." Mẹ Hoài Cẩn hưởng ứng: "Ừ, bác cũng thấy hợp. Để bác về xem lại ngày cụ thể, rồi hai bên mình bàn tính tiếp."
Không khí trong phòng khách trở nên ấm áp lạ thường. Vãn Ninh liếc nhìn Hoài Cẩn, thấy anh khẽ gật đầu, ánh mắt như nói "em làm tốt lắm". Cô mỉm cười, lòng nhẹ nhõm.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hoài Cẩn nhìn nụ cười của cô, ánh mắt cũng dịu xuống. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay rót thêm trà cho hai bà mẹ. Mẹ anh đặt tách trà xuống, vui vẻ nói: “Vậy quyết định sơ bộ là tháng mười âm lịch nhé. Còn ngày cụ thể để bác xem lại cho kỹ, chọn ngày đẹp nhất.” Mẹ Vãn Ninh gật đầu: “Được. Chuyện lễ hỏi với sính lễ thì hai nhà cũng từ từ bàn. Quan trọng nhất là hai đứa thấy thoải mái.”
Vãn Ninh ngồi lặng lẽ quan sát cảnh tượng trước mắt — hai người mẹ đang cười nói bàn chuyện cưới xin, còn Hoài Cẩn thì thong thả rót trà, thi thoảng đưa mắt nhìn cô. Cô không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ đến vậy. Từ một cuộc hôn nhân sắp đặt, giờ đây cô đang ngồi giữa những người thương yêu mình, cùng nhau chọn ngày vui.
Hoài Cẩn đặt ấm trà xuống, ngón tay vô tình chạm nhẹ vào tay cô dưới mép bàn. Cô giật mình, ngước lên thì thấy anh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng khóe môi anh khẽ cong — đủ để cô biết anh cố tình.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


