Chương 37 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 37
Hạnh Phúc99/100
Sức Hút97/100
Danh Tiếng93/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào, sâu đậm
Cố Hoài Dương
thân thiết
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 181

BẠN ĐÃ CHỌN

Cố Hoài Cẩn ngồi bên cạnh, vẻ mặt vẫn bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ đến khi Vãn Ninh vô tình quay sang, anh mới khẽ nhướng mày, ánh mắt thoáng ý cười. Mẹ anh hỏi: “Hai đứa có muốn tự chọn kiểu tổ chức đám cưới không?” Vãn Ninh còn chưa kịp trả lời, Hoài Cẩn đã lên tiếng: “Cô ấy thích gì thì cứ theo ý cô ấy.” Vãn Ninh quay sang nhìn anh.

Vãn Ninh quay sang nhìn anh, khóe môi không kìm được mà cong lên. Câu nói của anh tuy ngắn, nhưng đủ để cô cảm nhận được sự tôn trọng và yêu thương. Cô không ngờ anh lại trả lời nhanh như vậy, như thể việc để cô quyết định mọi thứ là điều hiển nhiên. Hai bà mẹ nhìn nhau, mỉm cười hài lòng. Mẹ Vãn Ninh gật gù: "Vậy thì con tính toán đi, cần gì thì nói với mẹ với bác." Mẹ Hoài Cẩn cũng phụ họa: "Ừ, cứ theo ý con. Bác với mẹ con chỉ lo phần lớn thôi." Vãn Ninh cúi đầu, nhẹ nhàng đáp: "Dạ, để cháu suy nghĩ thêm ạ. Nhưng cháu nghĩ... mình nên tổ chức ấm cúng, chỉ người thân trong gia đình thôi cũng đủ vui rồi."

Lượt 182

BẠN ĐÃ CHỌN

Hoài Cẩn nghe vậy, khẽ gật đầu. “Anh cũng thấy vậy. Không cần quá nhiều người, miễn em thấy thoải mái.” Mẹ Vãn Ninh cười: “Được, vậy chuyện khách mời cứ để hai đứa tự quyết.” Mẹ Hoài Cẩn cũng gật gù: “Ừ, đám cưới của hai đứa, hai đứa thích thế nào thì làm thế ấy.” Vãn Ninh mỉm cười, trong lòng nhẹ nhõm hơn hẳn.

Vãn Ninh mỉm cười, trong lòng nhẹ nhõm hơn hẳn. Cô ngước lên nhìn anh, thấy anh cũng đang nhìn mình với ánh mắt dịu dàng. Dưới gầm bàn, tay anh khẽ tìm đến tay cô, siết nhẹ — một cái nắm tay kín đáo nhưng đầy trấn an. Cô không rút tay về, để mặc anh nắm, lòng bỗng thấy bình yên lạ thường. Hai bà mẹ tiếp tục bàn chuyện sính lễ, giọng rôm rả như đã quen thân từ lâu. Căn nhà nhỏ chưa bao giờ ấm áp đến thế. Vãn Ninh khẽ nghiêng đầu tựa nhẹ vào vai anh, một cử chỉ rất nhỏ nhưng đủ để anh biết cô đã hoàn toàn tin tưởng mình.

Lượt 183

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhẹ nhàng rút tay khỏi tay anh, đứng dậy: "Để em dọn bàn, mẹ với bác ngồi chơi thêm đi ạ."

Nhẹ nhàng rút tay khỏi tay anh, Vãn Ninh đứng dậy, giọng dịu dàng: "Để em dọn bàn, mẹ với bác ngồi chơi thêm đi ạ." Cô bắt đầu thu dọn chén dĩa, động tác nhanh nhẹn nhưng vẫn giữ được vẻ nhẹ nhàng. Hai bà mẹ không ngăn cản, chỉ nhìn nhau cười hài lòng. Hoài Cẩn ngồi yên, mắt dõi theo từng động tác của cô. Khi cô bưng chồng bát đi ngang qua ghế anh, anh khẽ đưa tay chạm nhẹ vào cổ tay cô — một cái chạm rất nhanh, vừa đủ để cô cảm nhận. Vãn Ninh khựng lại một nhịp, nhưng không quay đầu, tiếp tục bước vào bếp. Mở vòi nước, cô bắt đầu rửa chén, lòng vẫn còn nguyên hơi ấm từ cổ tay. Tiếng cười nói từ phòng khách vọng vào hòa cùng tiếng nước chảy, tạo nên một bản nhạc chiều thật bình yên.

Lượt 184

BẠN ĐÃ CHỌN

Hoài Cẩn ngồi thêm vài giây rồi cũng đứng dậy. “Mẹ, bác cứ nói chuyện đi. Con vào phụ em ấy.” Mẹ anh lập tức cười: “Ừ, đi đi.” Vãn Ninh đang xả nước thì nghe tiếng bước chân phía sau. Cô quay đầu: “Anh vào đây làm gì?” “Phụ em rửa.” “Anh biết rửa không?”

Vãn Ninh đang xả nước thì nghe tiếng bước chân phía sau. Cô quay đầu: “Anh vào đây làm gì?” “Phụ em rửa.” “Anh biết rửa không?” Hoài Cẩn không trả lời, chỉ lặng lẽ xắn tay áo, bước đến bên cạnh cô. Anh với lấy chiếc bát dưới vòi nước, ngón tay vô tình chạm vào tay cô khiến Vãn Ninh khẽ rụt lại. Cô nhường chỗ, đứng sang một bên nhìn anh bắt đầu rửa. Tay anh vụng về hơn cô tưởng — chiếc bát suýt trượt khỏi tay hai lần, nước bắn lên áo sơ mi trắng một mảng. Vãn Ninh bật cười, đưa tay chỉnh lại cách anh cầm bát: “Cầm chắc tay vào, đừng có vuốt ve nó.” Anh liếc cô, nhưng không cãi, chỉ làm theo. Bếp nhỏ, hai người đứng cạnh nhau, vai chạm vai mỗi lần xoay người. Tiếng nước chảy, tiếng bát đĩa leng keng, và tiếng cười khẽ của cô hoà vào nhau.

Lượt 185

BẠN ĐÃ CHỌN

Lấy khăn lau tay, rồi bất ngờ chấm một ít bọt xà phòng lên má anh — trêu đùa, nhưng có thể khiến anh trả đũa ngay trong bếp.

Lấy khăn lau tay, rồi bất ngờ chấm một ít bọt xà phòng lên má anh — một chấm trắng xinh trên làn da rám nắng. Vãn Ninh cười khúc khích, lùi nhanh ra sau để tránh đòn trả đũa. Hoài Cẩn sững lại một giây, tay vẫn cầm chiếc bát đang rửa dở. Anh nhìn cô, không nói gì, chỉ từ từ đặt bát xuống. Vãn Ninh thấy ánh mắt anh liền biết mình sắp gặp nguy, vội lùi thêm bước nữa nhưng lưng đã chạm vào mép bàn. "Anh... em xin lỗi, em chỉ đùa thôi—" Chưa kịp nói hết câu, anh đã bước đến, tay vẫn còn ướt, nhẹ nhàng phủi bọt xà phòng trên má mình rồi—không phải trả đũa lên mặt cô—mà bất ngờ luồn tay xuống eo cô, kéo cô sát vào người. "Đùa à?" Giọng anh trầm xuống, pha chút nguy hiểm. "Anh tưởng em muốn khiêu chiến."

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.