Chương 38 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 38
Hạnh Phúc98/100
Sức Hút97/100
Danh Tiếng93/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào, sâu đậm
Cố Hoài Dương
thân thiết
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 186

BẠN ĐÃ CHỌN

Hai tay đặt lên ngực anh, đẩy nhẹ nhưng không thoát khỏi vòng tay anh: "Anh buông em ra, mẹ với bác ở ngoài kia kìa."

Hai tay đặt lên ngực anh, Vãn Ninh đẩy nhẹ nhưng không thoát khỏi vòng tay anh. Cô hạ giọng, vừa như thì thầm vừa như cảnh cáo: "Anh buông em ra, mẹ với bác ở ngoài kia kìa." Hoài Cẩn nhìn côi, không nhúc nhích. Tay anh vẫn giữ chặt eo cô, ngón tay hơi siết lại. "Thì kệ." Giọng anh trầm, không hề có ý định buông. Vãn Ninh đỏ mặt, vừa ngượng vừa lo, vội vã vỗ nhẹ lên ngực anh: "Anh này —" Chưa kịp nói hết, từ phòng khách vọng ra tiếng mẹ cô: "Vãn Ninh ơi, có cần mẹ vào phụ không?" Cô giật mình, đẩy mạnh anh ra, vội vàng đáp: "Dạ không ạ! Tụi con sắp xong rồi!" Hoài Cẩn bị đẩy lùi một bước, nhìn côi với vẻ thích thú, tay vẫn còn vương bọt xà phòng.

Lượt 187

BẠN ĐÃ CHỌN

Hoài Cẩn nhìn vẻ mặt đỏ bừng của cô, khẽ bật cười, tiện tay lau bọt xà phòng trên tay rồi cúi xuống sát bên tai cô. “Em căng thẳng vậy làm gì?” Vãn Ninh lườm anh: “Anh còn hỏi?” Anh nhướng mày, vẻ mặt vô tội: “Anh có làm gì đâu.”

Hoài Cẩn nhìn vẻ mặt đỏ bừng của cô, khẽ bật cười, tiện tay lau bọt xà phòng trên tay rồi cúi xuống sát bên tai cô. "Em căng thẳng vậy làm gì?" Vãn Ninh lườm anh: "Anh còn hỏi?" Anh nhướng mày, vẻ mặt vô tội: "Anh có làm gì đâu." Cô hừ nhẹ, quay lưng lại bồn rửa, vớ lấy chiếc bát cuối cùng rửa vội. Nhưng tay cô hơi run, và anh đứng sau lưng cô quá gần — đủ để cô cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ anh. Cô rửa xong chiếc bát cuối cùng, đặt lên giá, lau tay vào khăn rồi quay người lại, đối diện với anh. "Xong rồi. Ra ngoài thôi." Giọng cô cố tỏ ra bình thản, nhưng vành tai vẫn còn đỏ. Anh nhường lối, để cô đi trước. Khi cô bước ngang qua, anh khẽ nói: "Tối nay anh đợi em ở vườn sau." Cô khựng lại, không quay đầu, chỉ khẽ gật đầu rồi bước nhanh ra phòng khách.

Lượt 188

BẠN ĐÃ CHỌN

Ra phòng khách, ngồi xuống cạnh mẹ, tự nhiên rót trà cho hai bà như không có chuyện gì xảy ra.

Ra phòng khách, Vãn Ninh ngồi xuống cạnh mẹ, tay cầm ấm trà rót đầy tách cho hai bà. Động tác của cô tự nhiên, điêu luyện, như thể chưa có chuyện gì xảy ra trong bếp. Mẹ cô nhận tách trà, mỉm cười hài lòng. Mẹ Hoài Cẩn đang kể về chuyện hồi trẻ đi chợ hoa, thấy cô rót trà liền khen: "Con bé khéo tay quá, sau này Hoài Cẩn sướng rồi." Vãn Ninh cúi đầu cười khiêm tốn, nhưng trong lòng vẫn còn vang vọng câu nói của anh: "Tối nay anh đợi em ở vườn sau." Cô liếc nhìn đồng hồ trên tường — còn ba tiếng nữa mới tối. Ba tiếng để chuẩn bị một câu trả lời, hoặc để trốn tránh. Hoài Cẩn từ bếp bước ra, ngồi xuống ghế đối diện, mặt không biểu cảm, nhưng khi mắt chạm mắt cô, khóe môi anh khẽ cong lên một đường rất nhẹ.

Hạnh Phúc 1
Lượt 189

BẠN ĐÃ CHỌN

Một lúc sau, mẹ anh đặt tách trà xuống, cười nói: “Thôi, hôm nay mẹ con bác cũng ở lâu rồi. Hai đứa còn có việc riêng, bác xin phép về trước.” Mẹ Vãn Ninh vội đứng dậy: “Để tôi tiễn hai người.” Vãn Ninh cũng đứng lên theo, đi cùng mọi người ra cửa. Trước khi lên xe, mẹ Hoài Cẩn còn nắm tay cô, cười hiền: “Vãn Ninh, chuyện đám cưới cứ từ từ chuẩn bị, đừng áp lực quá nhé.” “Dạ, cháu biết rồi ạ.” Hoài Cẩn đứng bên cạnh, ánh mắt lướt qua cô. Khi mẹ anh đã lên xe trước, anh mới khẽ gọi: “Vãn Ninh.” Cô ngẩng đầu. Anh nhìn cô vài giây rồi thấp giọng: “Tối nay anh đợi em.” Cô sững người, còn chưa kịp hỏi thì anh đã mở cửa xe. “Nhớ đấy.” Nói xong, anh lên xe, để lại Vãn Ninh đứng trước cổng với đôi tai đỏ bừng. Chiếc xe dần khuất khỏi tầm mắt. Cô đứng yên một lúc, rồi mới quay vào nhà, trong lòng không ngừng nghĩ về câu nói vừa rồi.

Vãn Ninh đứng trước cổng, nhìn theo chiếc xe khuất dần sau khúc cua. Gió chiều thổi nhẹ làm tà váy lay động, nhưng cô vẫn đứng yên, tay vân vê mép khăn. Câu nói của anh cứ vang vọng trong đầu: "Tối nay anh đợi em." Cô quay vào nhà, thấy mẹ đang dọn dẹp bàn trà. "Mẹ, để con làm cho." Mẹ cô nhìn cô, cười hiền: "Hôm nay con vui lắm hả?" Vãn Ninh cúi đầu, không đáp, nhưng khóe môi đã cong lên. Khi mọi thứ đã dọn xong, cô lên phòng, đóng cửa lại. Đồng hồ trên tường chỉ sáu giờ tối. Còn hai tiếng nữa. Cô mở tủ quần áo, nhìn vào chiếc váy trắng nhẹ nhàng, rồi lại nhìn chiếc áo len ấm áp. Không biết anh sẽ đợi cô ở vườn sau nhà anh, hay ở một nơi nào khác. Cô cầm điện thoại lên, rồi lại đặt xuống.

Lượt 190

BẠN ĐÃ CHỌN

Mặc chiếc váy trắng nhẹ nhàng, đánh chút son rồi ra vườn sau nhà mình ngồi chờ — nếu anh tìm đến, cô sẽ ở đó.

Vãn Ninh mặc chiếc váy trắng nhẹ nhàng, đánh chút son hồng nhạt rồi bước ra vườn sau. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả khu vườn trong màu cam ấm áp. Cô ngồi xuống chiếc xích đu gỗ dưới gốc cây bàng già, tay vân vê mép váy, mắt hướng về phía cổng sau — nơi có con đường nhỏ thông ra khu biệt thự nhà anh. Gió chiều se lạnh, cô khe khẽ xoa tay, lòng vừa mong vừa sợ. Từng phút trôi qua, bóng tối dần buông. Tiếng lá xào xạc trong gió khiến cô giật mình ngoảnh lại, nhưng chỉ là một chú mèo hoang chạy qua. Cô cúi xuống nhìn đồng hồ — bảy giờ mười lăm phút. Anh chưa đến. Cô tự nhủ: "Chắc anh bận." Nhưng trong lòng vẫn có chút hụt hẫng. Cô đứng dậy, định quay vào nhà thì nghe tiếng bước chân trên lối đất sau vườn.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.