Chương 39 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Đứng im tại chỗ, quay lưng về phía tiếng bước chân, giả vờ đang ngắm hoa — để xem người đó có phải là anh không.
Vãn Ninh đứng im tại chỗ, quay lưng về phía tiếng bước chân, giả vờ đang ngắm những bông hồng trắng nở muộn trong góc vườn. Tim cô đập nhanh, tai dỏng lên nghe từng tiếng động phía sau. Tiếng bước chân ngừng lại. Một khoảng im lặng kéo dài vài giây. Rồi giọng nói quen thuộc vang lên, pha chút ý cười: "Hoa đẹp không?" Cô khẽ thở ra nhẹ nhõm, nhưng vẫn không quay lại. "Đẹp. Nhưng mà tối rồi, nhìn không rõ lắm." Anh bước đến gần hơn, đứng ngay sau lưng cô, cách chưa đầy một bước chân. "Vậy để anh chỉ cho em xem một loại hoa khác." Cô tò mò, quay người lại — thì thấy trên tay anh là một đóa hồng trắng, còn vương vài giọt sương, như vừa được cắt từ vườn nhà anh mang sang.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhận đóa hồng, cúi xuống ngửi nhẹ rồi ngước lên nhìn anh: "Anh mang cả vườn nhà sang đây à?"
Nhận đóa hồng, Vãn Ninh cúi xuống ngửi nhẹ, hương hoa thoảng thoảng quyện vào gió đêm. Cô ngước lên nhìn anh, khóe môi khẽ cong: "Anh mang cả vườn nhà sang đây à?" Giọng cô pha chút trêu chọc, nhưng ánh mắt không giấu được niềm vui. Hoài Cẩn nhìn cô, không trả lời ngay. Anh bước thêm một bước, đứng sát cô hơn, tay đưa lên khẽ chỉnh lại cánh hoa vừa bị gió làm nghiêng. "Không hẳn cả vườn. Chỉ một đóa thôi." Giọng anh trầm, nhưng đủ ấm để tan đi cái lạnh của màn đêm. "Vườn nhà em có đất trống không?" Anh bỗng hỏi, làm cô hơi bất ngờ. "Sao anh hỏi vậy?" "Để trồng thêm hoa hồng trắng. Sau này em khỏi phải đợi anh mang sang." Vãn Ninh sững người, nhìn anh trong ánh hoàng hôn tàn, lòng bỗng mềm nhũn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cúi xuống nhìn đóa hồng trên tay, giọng nhẹ như gió thoảng: "Vậy... mai mình cùng đi mua cây giống nhé?"
Cúi xuống nhìn đóa hồng trên tay, Vãn Ninh khẽ mỉm cười, giọng nhẹ như gió thoảng: "Vậy... mai mình cùng đi mua cây giống nhé?" Cô ngước lên, mắt long lanh trong ánh chiều tà, chờ đợi câu trả lời của anh. Hoài Cẩn nhìn cô, khóe môi cong lên một đường dịu dàng. Anh đưa tay khẽ vuốt một cánh hoa vừa rơi trên vai cô, giọng trầm ấm: "Ừ, mai anh qua đón em." Gió chiều lùa nhẹ qua tà váy trắng của cô, mang theo hương hoa hồng thoảng thoảng. Hai người đứng dưới gốc cây bàng già, giữa khu vườn tĩnh lặng, chỉ có tiếng lá xào xạc và nhịp tim vội vã của cô. Cô cúi xuống, nâng niu đóa hồng trên tay, rồi bỗng nhẹ giọng hỏi: "Anh hẹn em ra đây chỉ để tặng hoa thôi à?" Anh nhìn cô, không trả lời ngay. Một lúc lâu sau, anh mới khẽ nói: "Còn để hỏi em một câu."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cúi xuống, tay xoay nhẹ đóa hồng trong ngón tay, giọng hơi run: "Anh hỏi đi. Em nghe đây."
Cúi xuống, tay xoay nhẹ đóa hồng trong ngón tay, Vãn Ninh hít một hơi thật sâu. Cô biết câu hỏi của anh sẽ không phải chuyện nhỏ. Gió đêm lùa qua tà váy trắng, mang theo cái se lạnh của cuối thu. Cô ngước lên, mắt chạm mắt anh, giọng hơi run nhưng cố giữ bình tĩnh: "Anh hỏi đi. Em nghe đây."
Hoài Cẩn nhìn cô một hồi lâu, như đang cân nhắc từng chữ. Rồi anh bước một bước đến gần hơn, bàn tay đưa lên, khẽ chạm vào má cô — một cái chạm rất nhẹ, như sợ làm cô vỡ tan. "Vãn Ninh, anh biết tụi mình đã hứa hôn, chuyện cưới xin cũng đã bàn. Nhưng anh muốn nghe từ chính em — em có thực sự muốn gả cho anh không? Hay chỉ vì gia đình sắp đặt?" Giọng anh trầm, nhưng trong đó có một sự thành khẩn khiến tim cô thắt lại.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh, tay nắm chặt đóa hồng đến nỗi gai đâm vào da: "Em muốn gả cho anh. Không vì ai hết, chỉ vì em muốn."
Ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh, Vãn Ninh nắm chặt đóa hồng đến nỗi gai đâm vào da thịt. Một cơn đau nhói, nhưng cô không buông. Giọng cô vang lên trong màn đêm tĩnh lặng, rõ ràng và kiên định: "Em muốn gả cho anh. Không vì ai hết, chỉ vì em muốn." Những lời ấy như một ngọn gió mạnh thổi qua khoảng không giữa hai người. Hoài Cẩn sững lại. Đồng tử anh giãn ra, như thể vừa nghe thấy điều gì đó quá sức chờ đợi. Cô thấy tay anh run lên khi đưa lên chạm vào má cô. "Vãn Ninh..." Giọng anh khàn đi. Cô mỉm cười, nước mắt trào ra lúc nào không hay. Trong bóng tối, anh kéo cô vào lòng, vòng tay siết chặt, áp mặt vào tóc cô. Đóa hồng trên tay cô bị ép giữa hai người, gai cắm sâu hơn, nhưng cô không thấy đau nữa.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


