Chương 42 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 42
Hạnh Phúc99/100
Sức Hút96/100
Danh Tiếng94/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào, sâu đậm
Cố Hoài Dương
thân thiết
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 206

BẠN ĐÃ CHỌN

Chợt hỏi khi đã lên xe: "Anh mua nó từ khi nào? Hồi sáng anh có rời chợ hoa đâu..."

Chợt hỏi khi đã lên xe, Vãn Ninh quay sang nhìn anh, tay vẫn đưa lên chạm nhẹ vào chiếc kẹp trên tóc: "Anh mua nó từ khi nào? Hồi sáng anh có rời chợ hoa đâu..." Cô thắc mắc thật sự — từ lúc gặp nhau đến giờ, anh luôn ở bên cạnh cô, không có lúc nào tách ra để mua quà. Hoài Cẩn khởi động xe, tay xoay vô lăng, mắt nhìn thẳng: "Tối qua. Sau khi về từ nhà em." Giọng anh bình thản, như thể đó là chuyện nhỏ. "Anh nhớ em khen cô bán hoa đeo kẹp đẹp." Vãn Ninh sững người. Tối qua — sau khi chia tay cô ở cổng, anh đã quay lại chợ hoa chỉ để mua một chiếc kẹp tóc? Cô cúi xuống, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Xe lăn bánh, hai bên đường là những hàng cây trút lá vàng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, giấu đi nụ cười không thể kìm nén.

Lượt 207

BẠN ĐÃ CHỌN

Im lặng một lúc lâu, rồi bất ngờ với tay chạm nhẹ vào tay anh đang cầm vô lăng: "Cảm ơn anh."

Im lặng một lúc lâu, Vãn Ninh bất ngờ với tay chạm nhẹ vào tay anh đang cầm vô lăng — một cái chạm thoáng qua như gió chiều lùa vào xe. "Cảm ơn anh." Hai tiếng đơn giản, nhưng chứa đựng cả một bầu trời cảm xúc. Hoài Cẩn khựng lại, mắt vẫn nhìn đường, nhưng tay anh khẽ siết nhẹ vô lăng. Một lúc sau, anh mới đáp: "Ừ." Chỉ một tiếng, nhưng đủ ấm. Xe dừng trước một tiệm váy cưới sang trọng với ô cửa kính lớn, bên trong trưng bày những chiếc váy trắng tinh khôi. Anh bước xuống trước, mở cửa cho cô. Khi cô bước ra, anh nhìn cô một lát, rồi khẽ nói: "Vào thôi. Chọn cái nào em thích nhất."

Lượt 208

BẠN ĐÃ CHỌN

Hoài Cẩn ngồi trên sofa, kiên nhẫn chờ cô. Anh tiện tay lật catalogue, nhưng thực ra chẳng đọc được bao nhiêu. Mỗi lần có tiếng rèm kéo, ánh mắt anh lại vô thức ngước lên. Đến lần này, rèm phòng thử chậm rãi mở ra. Anh ngẩng đầu. Vãn Ninh bước ra trong chiếc váy cưới trắng lộng lẫy. Thân váy được may ôm gọn phần eo, tôn lên dáng người thanh mảnh. Phần cổ váy tinh tế, phủ những lớp ren mỏng được đính đá nhỏ li ti, dưới ánh đèn phản chiếu thành những điểm sáng dịu mắt. Tà váy xòe rộng, từng lớp vải mềm xếp chồng lên nhau, kéo dài thành một chiếc đuôi váy phủ nhẹ trên sàn. Sau lưng cô là lớp voan dài gần chạm đất, viền ren chạy dọc theo mép voan, mỗi khi cô bước đi lại khẽ lay động. Mái tóc được búi gọn, vài lọn tóc mềm buông bên má, khiến gương mặt cô vừa thanh tú vừa dịu dàng. Hoài Cẩn hoàn toàn im lặng. Ánh mắt anh dừng trên người cô lâu hơn bình thường, đến mức nhân viên đứng cạnh cũng phải mỉm cười. Vãn Ninh hơi mất tự nhiên, đưa tay chỉnh tà váy. “Anh thấy thế nào?” Anh vẫn không trả lời. “Hoài Cẩn?” Lúc này anh mới như hoàn hồn, đặt catalogue xuống rồi đứng dậy

Hoài Cẩn đặt catalogue xuống, đứng dậy. Anh bước đến gần cô, từng bước chậm rãi, ánh mắt không rời. Đến trước mặt cô, anh dừng lại, im lặng vài giây, rồi đưa tay khẽ chỉnh lại một lớp ren trên vai cô. "Đẹp không?" Cô hỏi lại, giọng hơi run. Anh không trả lời ngay. Một lúc sau, anh mới nói, giọng trầm thấp: "Anh không biết nói gì nữa." Cô bật cười, nhưng mắt đã hơi cay. Anh cúi xuống, thì thầm bên tai cô: "Vãn Ninh, em làm anh không rời mắt được." Cô đỏ mặt, cúi đầu. Nhân viên tiệm đứng bên cạnh cũng phải mỉm cười kín đáo. Cô ngước lên nhìn anh trong gương — hai người đứng cạnh nhau trước tấm gương lớn, cô trong váy cưới trắng, anh trong bộ vest xám lịch lãm. Một khung hình hoàn hảo.

Lượt 209

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhìn anh trong gương, khẽ hỏi: "Anh có muốn em thử thêm cái khác không? Hay cái này là được rồi?"

Nhìn anh trong gương, Vãn Ninh khẽ hỏi: "Anh có muốn em thử thêm cái khác không? Hay cái này là được rồi?" Cô xoay nhẹ người, tà váy trắng xòe ra như một đóa hoa. Ánh đèn trong tiệm hắt lên những hạt đá li ti trên cổ áo, lấp lánh như sao. Hoài Cẩn đứng sau lưng cô, tay vẫn còn đặt nhẹ trên vai cô. Anh nhìn hình ảnh phản chiếu của hai người trong gương một lúc lâu, rồi khẽ nói: "Cái này là em rồi." Giọng anh trầm, nhưng chắc chắn. "Nhưng nếu em muốn thử thêm, anh chờ." Cô mỉm cười, lòng nhẹ nhõm. Cô quay sang nhân viên, lịch sự nói: "Chị ơi, em lấy cái này ạ. Cho em hỏi thêm về việc chỉnh sửa kích cỡ." Nhân viên gật đầu, cầm sổ ghi chép lại. Khi cô quay vào phòng thay đồ, Hoài Cẩn vẫn đứng đó, tay đút túi, nhìn theo bóng cô khuất sau rèm.

Lượt 210

BẠN ĐÃ CHỌN

Rèm phòng thử vừa khép lại, Hoài Cẩn mới chậm rãi ngồi xuống sofa. Anh tựa lưng vào ghế, áo sơ mi trắng xắn nhẹ đến khuỷu tay, cổ tay còn đeo chiếc đồng hồ bạc quen thuộc. Ánh nắng cuối chiều xuyên qua ô kính lớn, phủ một lớp vàng nhạt lên nền đá sáng bóng của tiệm. Một lúc sau, Vãn Ninh bước ra trong bộ váy ban nãy đã được thay bằng chiếc váy liền màu kem đơn giản. Mái tóc vẫn được búi gọn, trên tay ôm túi xách nhỏ. “Xong rồi.” Hoài Cẩn đứng dậy, tiện tay cầm lấy túi đồ từ tay cô. “Đi ăn không?” Vãn Ninh ngẩng lên: “Anh không về luôn à?”

Hoài Cẩn nhìn cô, tay vẫn cầm túi đồ, giọng tự nhiên: "Anh đói rồi. Em cũng chưa ăn gì từ sáng." Vãn Ninh ngập ngừng, đưa tay chỉnh lại tóc — chiếc kẹp hoa hồng bạc lấp lánh dưới ánh đèn chiều. Cô định nói mình có thể về ăn với mẹ, nhưng bụng lại kêu lên một tiếng nhỏ khiến cô đỏ mặt. Hoài Cẩn nghe thấy, khóe môi khẽ cong: "Xem ra em cũng đói rồi." Anh không chờ cô trả lời, đã quay người bước ra cửa, tay vẫn cầm túi đồ cho cô. Cô đứng nhìn theo bóng lưng anh — bộ vest xám ôm gọn dáng, bước đi thong dong như thể việc rủ cô đi ăn là điều hiển nhiên nhất trên đời. Một thoáng ngập ngừng rồi cô bước theo. Ngoài trời, hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm cả con phố dài trong sắc cam ấm áp. Anh dừng lại bên ghế lái, quay sang nhìn cô đang bước tới.

Sức Hút 1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.