Chương 45 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Khương Hạ đặt điện thoại xuống, đứng dậy: “Tớ đi vệ sinh một chút, hai cậu chờ nhé.” “Ừ, cậu đi đi.” Đợi bóng Khương Hạ vừa khuất sau cửa, Vãn Ninh liếc sang Hoài Cẩn. Anh vẫn ngồi yên, một tay đặt trên vô lăng, vẻ mặt bình thản nhưng rõ ràng không còn vui như lúc đầu. Cô khẽ thở dài, kéo tay áo anh: “Anh vẫn còn giận à?” “Không.” “Nhìn anh giống lắm.” Hoài Cẩn quay sang nhìn cô, chưa kịp nói gì thì Vãn Ninh đã nghiêng người sang, vòng tay qua cổ anh rồi hôn nhẹ lên môi. Anh khựng lại vài giây. Cô lùi ra, nhỏ giọng: “Dỗ anh đó. Tối em qua với Khương Hạ thôi, chứ có bỏ anh đâu.” Hoài Cẩn nhìn cô, cuối cùng cũng bật cười. Anh đưa tay ôm nhẹ eo cô, cúi xuống hôn lại một cái. “Vậy được.” Vãn Ninh cong môi: “Hết giận chưa?” “Ừm.” “Thật?” “Muốn anh chứng minh không?” Cô lập tức đẩy nhẹ vai anh: “Không cần!” Ngoài kia, tiếng Khương Hạ đã vọng lại: “Ninh Ninh, hai cậu đâu rồi?” Vãn Ninh vội ngồi ngay ngắn, chỉnh lại tóc, còn Hoài Cẩn thì quay mặt đi, cố nhịn cười.
Vãn Ninh vội ngồi ngay ngắn, chỉnh lại tóc, còn Hoài Cẩn thì quay mặt đi, cố nhịn cười. Khi Khương Hạ bước ra, cô nhìn hai người một lượt, nhướng mày: "Mặt hai người đỏ hết rồi kìa. Có chuyện gì vừa xảy ra à?" Vãn Ninh đứng dậy, kéo tay bạn: "Không có gì! Đi thôi, về nhà tớ." Cô quay sang Hoài Cẩn, khẽ nói: "Anh về đi, tối nay em tự lo được." Anh nhìn cô một lát, rồi gật đầu. Khi hai cô gái bước đi, anh vẫn đứng đó, tay đút túi, nhìn theo. Lên taxi, Khương Hạ không nói gì, chỉ cười suốt đường về. Đến nhà, vừa đóng cửa, cô đã quay sang: "Kể đi. Từ đầu đến cuối. Không được sót chi tiết nào."
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngồi xuống sofa, ôm gối, bắt đầu kể từ ngày đầu tiên gặp Hoài Cẩn — chậm rãi, chi tiết.
Ngồi xuống sofa, Vãn Ninh ôm gối vào lòng, mắt nhìn xa xăm. Cô bắt đầu kể từ ngày đầu tiên gặp Hoài Cẩn — buổi trà chiều do hai gia đình sắp xếp, khi cô còn nghĩ đó chỉ là một cuộc gặp mặt xã giao nhàm chán. "Lúc đó anh ấy mặc vest xám, ngồi đối diện em, suốt buổi chỉ nói đúng ba câu. Em nghĩ thầm, người này chắc khó ưa lắm." Cô cười, kể tiếp về những lần anh lặng lẽ để phần đồ ăn cô thích, về lần anh đưa cô đi ăn lẩu riêu cua ở quán thời đại học, về câu nói "giá mà có em ở đây cùng" khiến cô rung động lần đầu. Khương Hạ ngồi im, thỉnh thoảng gật đầu, mắt không rời bạn. Kể đến đoạn anh cài kẹp hoa hồng bạc lên tóc cô, Vãn Ninh ngừng lại, nhìn xuống tay mình. "Tớ nghĩ... tớ yêu anh ấy mất rồi." Khương Hạ không trêu chọc, chỉ khẽ nắm tay cô.
BẠN ĐÃ CHỌN
Khương Hạ siết nhẹ tay cô, im lặng một lúc rồi mới cười: “Cuối cùng cậu cũng chịu thừa nhận.” Vãn Ninh cúi đầu, ngón tay vô thức xoắn lấy góc gối: “Tớ cũng không biết từ lúc nào nữa.” “Vậy còn anh ấy?” “Anh ấy…” Cô ngập ngừng, khóe môi bất giác cong lên. “Chắc cũng thích tớ.” Khương Hạ lập tức nhướng mày: “Chắc?”
Vãn Ninh ngập ngừng, khóe môi bất giác cong lên: "Anh ấy… chắc cũng thích tớ." Khương Hạ lập tức nhướng mày: "Chắc?" Vãn Ninh đỏ mặt, đập nhẹ vào tay bạn: "Thì… anh ấy nói muốn cưới tớ, còn đưa tớ đi chọn váy cưới, tặng quà, đón tớ đi ăn sáng…" Cô đếm từng việc, giọng càng lúc càng nhỏ. "Vậy thì chắc rồi." Khương Hạ cười, kéo cô dựa vào vai mình. "Mừng cho cậu, Ninh Ninh." Hai người ngồi im trong bóng tối, chỉ có tiếng tivi chạy chương trình quảng cáo. Một lúc sau, Khương Hạ hỏi: "Vậy tối nay cậu ngủ lại đây thật à? Anh ấy có giận không?" Vãn Ninh lắc đầu: "Anh ấy nói không giận." Nhưng trong lòng cô cũng không chắc lắm.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhắn tin cho Hoài Cẩn: "Em qua đây ngủ thật rồi. Anh đừng đợi. Sáng mai em về."
Vãn Ninh cầm điện thoại lên, nhắn cho Hoài Cẩn: "Em qua đây ngủ thật rồi. Anh đừng đợi. Sáng mai em về." Cô nhìn màn hình vài giây, đợi dấu ba chấm hiện lên rồi tắt — không thấy trả lời ngay. Cô đặt điện thoại úp mặt xuống bàn, lòng thoáng chút bồn chồn. Khương Hạ từ bếp bước ra, tay cầm hai cốc sữa nóng, thấy vẻ mặt bạn liền hỏi: "Nhắn cho ảnh hả? Ảnh nói gì?" Vãn Ninh lắc đầu: "Chưa trả lời." Khương Hạ cười, đẩy cốc sữa về phía cô: "Chắc đang tắm hoặc bận. Uống đi, tí nữa ảnh nhắn lại."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cầm cốc sữa lên uống, nhưng mắt vẫn dán vào điện thoại — chờ tin nhắn của anh.
Cầm cốc sữa lên uống, Vãn Ninh đưa mắt nhìn màn hình điện thoại, nhưng nó vẫn tối đen. Cô uống từng ngụm nhỏ, vị sữa ấm tan trên đầu lưỡi nhưng lòng vẫn không yên. Khương Hạ ngồi bên cạnh, nhìn bạn, không nói gì. Cô biết Vãn Ninh đang chờ. Điện thoại rung lên một hồi ngắn. Vãn Ninh đặt cốc xuống nhanh đến mức suýt đổ, cầm máy lên. Màn hình hiện: "Ừm. Ngủ ngon." Chỉ hai chữ, nhưng đủ để cô thở phào. Cô mỉm cười, nhắn lại: "Anh cũng ngủ ngon." Rồi tắt máy, quay sang Khương Hạ, lúc này mới thực sự thả lỏng.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


