Chương 46 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 46
Hạnh Phúc98/100
Sức Hút96/100
Danh Tiếng94/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Khương Hạ
thân thiết, tin tưởng
Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào, sâu đậm
Cố Hoài Dương
thân thiết
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 226

BẠN ĐÃ CHỌN

Đứng dậy, kéo tay Khương Hạ vào bếp: "Tớ nấu mì cho hai đứa mình ăn đêm. Cậu về nước mà chưa được ăn món tớ nấu."

Vãn Ninh đứng dậy, kéo tay Khương Hạ vào bếp. Cô mở tủ lạnh, lấy ra mớ rau còn tươi, mấy quả trứng và một gói mì. "Ngồi đi, tớ nấu cho." Cô xắn tay áo, bật bếp, cho nước vào nồi. Khương Hạ ngồi trên ghế bếp, tay chống cằm nhìn bạn. "Nhìn cậu nấu ăn mà tớ nhớ hồi đại học. Mỗi lần thi xong là cậu lại kéo tớ vào bếp nấu mì." Vãn Ninh cười, tay thoăn thoắt băm hành. "Lần này khác. Tớ nấu cho bạn thân vừa về nước, sắp làm phù dâu cho tớ rồi." Khương Hạ bật cười: "Chưa cưới mà đã giao việc rồi đấy." Nồi mì sôi lên, hơi nóng bốc nghi ngút, căn bếp nhỏ bỗng ấm áp lạ thường.

Hạnh Phúc 1
Lượt 227

BẠN ĐÃ CHỌN

Bưng tô mì ra bàn, nhìn bạn rồi hỏi: "Cậu thấy anh ấy thế nào? Nói thật đi."

Bưng tô mì ra bàn, Vãn Ninh ngồi xuống đối diện Khương Hạ. Hơi nóng từ tô mì bốc lên làm mờ khoảng không giữa hai người. Cô nhìn bạn, giọng nghiêm túc hơn mọi khi: "Cậu thấy anh ấy thế nào? Nói thật đi." Khương Hạ cầm đũa lên, trộn đều tô mì, không vội trả lời. Một lúc sau, cô ngước lên: "Muốn nghe thật hả?" Vãn Ninh gật đầu. "Anh ấy nhìn cậu bằng ánh mắt mà người yêu cũ chưa từng nhìn tớ. Loại ánh mắt 'chỉ có em trong đó'." Cô gắp một miếng trứng bỏ vào miệng, nhai rồi nói tiếp: "Nhưng mà, cậu có chắc là cậu yêu anh ấy không? Hay chỉ vì anh ấy tốt với cậu?" Câu hỏi của Khương Hạ rơi vào im lặng. Vãn Ninh cúi xuống nhìn tô mì trước mặt, hơi nóng làm cay mắt cô. Một lúc sau, cô ngước lên, mắt long lanh: "Tớ yêu anh ấy. Không phải vì anh ấy tốt với tớ. Mà vì khi ở bên anh ấy, tớ muốn trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình."

Hạnh Phúc +1
Lượt 228

BẠN ĐÃ CHỌN

Cúi xuống ăn một miếng mì rồi ngước lên cười: "Mà thôi, chuyện tình cảm để sau. Giờ ăn đã, mì nguội mất ngon."

Cúi xuống ăn một miếng mì rồi ngước lên cười, Vãn Ninh gắp thêm một miếng trứng bỏ vào chén bạn: "Mà thôi, chuyện tình cảm để sau. Giờ ăn đã, mì nguội mất ngon." Cô cố tình làm giọng vui vẻ, nhưng Khương Hạ biết bạn mình đang lảng tránh. Khương Hạ không nói gì, chỉ cúi xuống ăn. Hai cô gái ngồi trong bếp nhỏ, tiếng đũa chạm vào tô leng keng, thi thoảng lại cười về một kỷ niệm cũ thời đại học. Ăn xong, Khương Hạ đứng dậy rửa bát, Vãn Ninh ngồi trên ghế nhìn bạn, lòng bỗng nhẹ hơn. Khi Khương Hạ quay lại, cô ném cho Vãn Ninh một chiếc gối: "Lên giường đi. Tối nay nói chuyện đến sáng." Vãn Ninh bắt lấy, cười: "Cậu mà ngủ gục trước là tớ vẽ lên mặt đấy." Khương Hạ nhướng mày: "Thử xem ai vẽ ai."

Lượt 229

BẠN ĐÃ CHỌN

Nằm xuống giường, kéo chăn lên tới cằm, hỏi bạn: "Ở Pháp có ai không? Sao về một mình?"

Nằm xuống giường, kéo chăn lên tới cằm, Vãn Ninh nghiêng đầu nhìn bạn trong bóng tối: "Ở Pháp có ai không? Sao về một mình?" Giọng cô nhẹ, pha chút tò mò. Khương Hạ đang nằm cạnh, tay gối đầu, nhìn lên trần nhà. Im lặng một lúc lâu, cô mới trả lời: "Có một người. Nhưng kết thúc rồi." Giọng cô bình thản, nhưng Vãn Ninh biết bạn mình — càng bình thản thì càng giấu nhiều. Cô không hỏi thêm, chỉ khẽ đặt tay lên tay bạn. Khương Hạ cười nhẹ: "Không sao. Chuyện cũ rồi. Về đây ít nhất còn có cậu." Hai người nằm im trong bóng tối, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc trên tường.

Hạnh Phúc 1
Lượt 230

BẠN ĐÃ CHỌN

Đổi chủ đề, cố làm giọng vui vẻ: "Thôi ngủ đi, mai tớ dẫn cậu đi ăn sáng. Quán bánh cuốn ngon lắm."

Đổi chủ đề, Vãn Ninh cố làm giọng vui vẻ: "Thôi ngủ đi, mai tớ dẫn cậu đi ăn sáng. Quán bánh cuốn ngon lắm." Cô kéo chăn lên, trùm kín đầu. Khương Hạ nhìn bạn, bật cười nhẹ, không hỏi thêm. Cô cũng nằm xuống, tắt đèn ngủ. Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn tiếng thở đều của hai người. Vãn Ninh nhắm mắt, nhưng không ngủ được. Cô nghĩ về Hoài Cẩn — anh đã ngủ chưa? Có đợi tin nhắn của cô không? Cô lén mở điện thoại, thấy không có tin nhắn mới, vừa thở phào vừa hụt hẫng. Bên cạnh, Khương Hạ đã thở đều, có lẽ đã ngủ thật. Vãn Ninh đặt điện thoại xuống gối, kéo chăn lên, cố chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, cô thức dậy trước, thấy Khương Hạ vẫn còn ngủ say. Cô nhẹ nhàng xuống giường, vào bếp pha hai cốc cà phê. Ánh nắng sớm chiếu qua ô cửa sổ nhỏ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng dài. Cô cầm điện thoại lên, thấy một tin nhắn từ Hoài Cẩn: "Dậy chưa?" Cô mỉm cười, nhắn lại: "Dậy rồi. Đang pha cà phê."

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.