Chương 48 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Vãn Ninh xách túi bánh cuốn rời khỏi quán, còn cẩn thận giữ phần nước chấm để không bị đổ. Cô lái xe đến công ty của Hoài Cẩn khi trời vừa qua tám giờ. Tòa nhà văn phòng cao tầng hiện ra dưới nắng sớm, mặt kính phản chiếu bầu trời trong xanh. Hôm nay Vãn Ninh mặc một chiếc váy liền màu xanh nhạt, bên ngoài khoác cardigan trắng mỏng, mái tóc dài xõa tự nhiên sau lưng. Cô bước vào sảnh, vừa đến quầy lễ tân đã có người nhận ra. “Cô Vãn Ninh phải không ạ?” “Dạ.” “Cố tổng đã dặn cô đến thì báo với thư ký của ngài ấy. Tôi gọi người đưa cô lên ạ.” “Cảm ơn chị.” Không lâu sau, một nữ thư ký mặc vest đen bước tới, mỉm cười: “Cô Vãn Ninh, mời cô đi theo tôi.” “Vâng.” Hai người đi vào thang máy. Khi cửa mở ở tầng cao nhất, thư ký dẫn cô qua hành lang yên tĩnh. Ánh nắng buổi sáng xuyên qua những ô cửa kính lớn, phủ lên sàn một lớp sáng dịu. Đến trước cánh cửa phòng tổng giám đốc, thư ký dừng lại. “Cố tổng đang ở trong ạ. Cô cứ vào trực tiếp.” “Được, cảm ơn chị.”
Vãn Ninh đứng trước cánh cửa phòng tổng giám đốc, tay cầm túi bánh cuốn còn nóng hổi. Cô hít một hơi thật sâu rồi gõ nhẹ hai tiếng. "Vào đi." Giọng anh vọng ra từ bên trong, trầm ấm quen thuộc. Cô đẩy cửa bước vào — căn phòng rộng với tường kính nhìn ra toàn cảnh thành phố. Hoài Cẩn ngồi sau bàn làm việc, áo sơ mi trắng, tay áo xắn gọn, đang cầm bút ký tài liệu. Thấy cô, anh ngước lên, khựng lại một giây, rồi đặt bút xuống. "Sao lên đây được?" Anh đứng dậy, bước ra khỏi bàn làm việc. Vãn Ninh giơ túi bánh cuốn lên: "Mang đồ ăn sáng cho anh đây. Mà công ty anh rộng quá, em đi lạc suýt không tới nơi." Cô cười, đặt túi đồ lên bàn trà. Hoài Cẩn nhìn cô, ánh mắt dịu đi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngồi xuống ghế sofa, mở hộp bánh cuốn ra, múc nước chấm ra chén nhỏ — tự tay chuẩn bị cho anh.
Ngồi xuống ghế sofa, Vãn Ninh mở hộp bánh cuốn ra, cẩn thận múc nước chấm vào chén nhỏ, xếp từng miếng bánh lên đĩa sao cho đẹp mắt. Hành động của cô tự nhiên, như thể đã làm việc này hàng trăm lần. Hoài Cẩn đứng nhìn cô một lát, rồi ngồi xuống bên cạnh. Anh cầm đũa lên, nhưng chưa ăn ngay. "Em ăn chưa?" "Em ăn với Khương Hạ rồi." Anh gật đầu, cúi xuống ăn. Vãn Ninh ngồi bên cạnh, tay chống cằm nhìn anh ăn. Thấy anh gắp miếng bánh cuốn chấm nước mắm, cô hỏi: "Ngon không?" Hoài Cẩn nhai xong rồi mới đáp: "Ừ. Nhưng mà..." Anh ngừng lại, nhìn cô. "Sao?" "Ngon hơn nếu em ăn cùng." Vãn Ninh bật cười: "Anh ăn đi, em no rồi." Nhưng tay cô đã với lấy đôi đũa thứ hai.
BẠN ĐÃ CHỌN
Gắp một miếng bánh cuốn chấm nước mắm rồi đưa lên miệng anh — tự nhiên, thân mật.
Vãn Ninh gắp một miếng bánh cuốn chấm nước mắm rồi đưa lên miệng anh — tự nhiên, thân mật, như thể đã làm điều này cả trăm lần. Hoài Cẩn khựng lại, nhìn cô một giây rồi mở miệng ăn. Anh nhai chậm, mắt vẫn không rời cô. Một lát sau, anh khẽ nói: "Ngon." Cô cười, định rút tay về thì anh đã nắm lấy cổ tay cô, kéo cô lại gần hơn. "Nhưng mà..." Anh ngừng lại, nhìn cô với ánh mắt sâu. "Sao?" Cô hỏi, hơi ngỡ ngàng. Anh không trả lời, chỉ cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô — vẫn còn vương vị nước mắm chua ngọt. Vãn Ninh đỏ mặt, đẩy nhẹ vai anh: "Anh ăn đi, không thì nguội mất." Nhưng giọng cô không hề giận, chỉ có ngượng. Hoài Cẩn bật cười, cầm đũa lên ăn tiếp. Cô ngồi bên cạnh, nhìn anh, lòng bỗng thấy bình yên lạ thường.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đứng dậy, đi một vòng quanh phòng làm việc, tò mò nhìn những kỷ niệm trên kệ sách của anh.
Vãn Ninh đứng dậy, đi một vòng quanh phòng làm việc của anh. Căn phòng rộng nhưng không xa hoa, mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Cô dừng lại trước kệ sách — vài cuốn sách kinh doanh, một cuốn tiểu thuyết cũ, và một khung ảnh nhỏ đặt ở góc khuất. Cô tò mò cầm lên — là ảnh một cậu bé khoảng chín, mười tuổi đang ngồi trên bậc thềm, tay ôm một chú mèo hoang. Cô quay sang hỏi: "Đây là anh hồi nhỏ à?" Hoài Cẩn ngước lên, thấy cô cầm khung ảnh, khựng lại một chút rồi gật đầu. "Ừ. Hồi đó anh hay cho mèo hoang ăn trước cổng nhà." Vãn Ninh nhìn bức ảnh, rồi nhìn anh — không ngờ người đàn ông lạnh lùng trước mặt lại có một tuổi thơ như thế. Cô đặt khung ảnh xuống, mỉm cười.
BẠN ĐÃ CHỌN
Vãn Ninh nhìn bức ảnh thêm một lúc, rồi bỗng khựng lại khi thấy chú mèo nhỏ trong ảnh. “Con mèo này…” Hoài Cẩn ngước lên: “Sao?” “Em hình như từng gặp nó.” Anh hơi dừng lại, nhưng nét mặt vẫn bình thản. “Thật à?” “Ừ.” Vãn Ninh cau mày cố nhớ. “Hồi nhỏ có lần em đi ngang qua nhà một người bạn, thấy một cậu bé đang ngồi cho mèo ăn. Em còn giúp cậu ấy băng chân cho nó nữa.” Hoài Cẩn im lặng vài giây, ánh mắt thoáng dao động nhưng rất nhanh trở lại bình thường. “Em còn nhớ cậu bé đó trông thế nào không?” “Không nhớ rõ.” Cô bật cười. “Lâu quá rồi mà.” Anh khẽ “ừm” một tiếng, cúi xuống tiếp tục xem tài liệu. Vãn Ninh đặt khung ảnh về chỗ cũ, hoàn toàn không nhận ra khóe môi anh vừa cong lên rất nhẹ. “Trùng hợp thật.” Hoài Cẩn không đáp. Anh chỉ lặng lẽ nhìn cô một thoáng. Anh nhớ.
Vãn Ninh đặt khung ảnh về chỗ cũ, hoàn toàn không nhận ra khóe môi anh vừa cong lên rất nhẹ. Cô quay lại bàn trà, ngồi xuống cạnh anh, tay vân vê mép túi xách. Hoài Cẩn đã ăn xong, gấp hộp lại gọn gàng. Anh nhìn cô, không nói gì về bức ảnh, chỉ hỏi: "Trưa nay em có muốn ăn gì đặc biệt không?" Vãn Ninh đang định trả lời thì điện thoại reo — Khương Hạ gọi. "Ninh Ninh, cậu về chưa? Tớ đói rồi." Cô bật cười, nhìn anh: "Cậu ấy gọi." Hoài Cẩn gật đầu: "Để anh đưa em về, rồi tụi mình đi ăn cùng." Cô gật đầu, đứng dậy. Khi ra đến cửa, cô quay lại nhìn bức ảnh trên kệ thêm lần nữa, có gì đó vương vấn trong lòng, nhưng cô không kịp nghĩ sâu.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


