Chương 49 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Bước ra ngoài trước, nhưng trong lòng vẫn nghĩ về bức ảnh — một cảm giác quen thuộc khó tả.
Bước ra ngoài trước, Vãn Ninh đứng đợi thang máy, nhưng trong lòng vẫn vương vấn bức ảnh cũ. Cảm giác quen thuộc ấy cứ lởn vởn, như một mảnh ghép còn thiếu trong ký ức. Cô cố nhớ lại — cậu bé ngồi cho mèo ăn, con mèo bị thương ở chân, và một bàn tay nhỏ đưa ra giúp đỡ. Nhưng gương mặt cậu bé thì mờ nhạt, không thể nhớ rõ. Tiếng cửa thang máy mở ra kéo cô về thực tại. Hoài Cẩn bước ra, thấy cô đứng ngẩn người, khẽ hỏi: "Sao thế?" Cô giật mình, lắc đầu: "Không có gì. Đi thôi." Vào thang máy, cô nhìn anh qua lớp kính phản chiếu, bỗng thấy anh có nét gì đó rất quen — nhưng cô không dám hỏi thêm. Cảm giác này kỳ lạ quá. Khi ra đến sảnh, cô quyết định tạm gác nó lại. Trưa nay còn gặp Khương Hạ, còn nhiều chuyện phải lo.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lên xe, ngồi im suốt đường về, thỉnh thoảng liếc nhìn anh — cố tìm điểm quen thuộc trên gương mặt anh.
Lên xe, Vãn Ninh ngồi im suốt đường về, thỉnh thoảng liếc nhìn anh qua khóe mắt. Ánh nắng xuyên qua cửa kính vẽ lên gò má anh những đường sáng tối. Cô cố tìm trong gương mặt ấy nét quen thuộc của cậu bé trong bức ảnh — nhưng đã quá lâu, ký ức chỉ còn là những mảnh vụn mờ nhạt. Hoài Cẩn lái xe tập trung, thỉnh thoảng hỏi cô vài câu về Khương Hạ, về dự định trưa nay. Cô trả lời qua loa, tâm trí vẫn ở nơi khác. Đến nhà, anh dừng xe, quay sang nhìn cô: "Về đi. Trưa anh qua đón em với Khương Hạ." Cô gật đầu, mở cửa bước ra. Khi cô sắp vào cổng, anh gọi với theo: "Vãn Ninh." Cô quay lại. Anh nhìn cô một lát, rồi khẽ nói: "Không có gì. Vào nhà đi." Cô thấy anh có điều muốn nói nhưng lại thôi, nhưng không hỏi thêm.
BẠN ĐÃ CHỌN
Quay lại, bước đến bên cửa xe, cúi xuống nhìn anh: "Anh có chuyện gì muốn nói với em đúng không?"
Quay lại, Vãn Ninh bước đến bên cửa xe, cúi xuống nhìn anh qua ô kính hạ thấp. Ánh nắng trưa chiếu thẳng vào mặt cô, làm cô hơi nheo mắt. "Anh có chuyện gì muốn nói với em đúng không?" Giọng cô nhẹ, nhưng ánh mắt không rời anh. Hoài Cẩn nhìn cô, tay vẫn đặt trên vô lăng. Im lặng kéo dài vài giây, chỉ có tiếng gió thổi qua tán cây bên đường. Anh nhìn cô, rồi khẽ nói: "Không có gì. Trưa nay gặp lại." Nhưng mắt anh không giấu được điều gì đó — một sự do dự rất nhẹ, như thể anh đang cân nhắc xem có nên nói hay không. Vãn Ninh nhìn anh thêm một lát, rồi gật đầu, đứng thẳng dậy. "Vậy trưa gặp." Cô quay vào nhà, nhưng trong lòng biết chắc — anh đang giấu cô điều gì đó.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đóng cửa phòng, ngồi xuống bàn, mở điện thoại tìm kiếm ảnh cũ của gia đình anh — tò mò về bức ảnh chú mèo.
Đóng cửa phòng, Vãn Ninh ngồi xuống bàn, mở điện thoại lên. Cô lướt qua các trang mạng xã hội, tìm kiếm những bức ảnh cũ của gia đình Cố. Có rất ít thông tin — gia đình anh kín tiếng, không đăng tải nhiều. Cô tìm thấy vài tấm ảnh chụp cùng mẹ anh trong một buổi tiệc từ thiện, nhưng không có bức nào thời thơ ấu. Cô thở dài, đặt điện thoại xuống. Tại sao cô lại ám ảnh về bức ảnh đó đến vậy? Cảm giác quen thuộc ấy cứ vương vấn, nhưng cô không thể nhớ ra. Có lẽ chỉ là trùng hợp. Cô đứng dậy, bước ra khỏi phòng thì thấy Khương Hạ đang nằm dài trên ghế sofa, tay cầm điện thoại xem gì đó. Thấy cô, cô ấy ngước lên: "Về rồi à? Anh ấy đưa cậu về tận nhà cơ đấy."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười xòa, đổi chủ đề: "Trưa nay đi ăn gì? Tớ đói rồi."
Cười xòa, Vãn Ninh đổi chủ đề: "Trưa nay đi ăn gì? Tớ đói rồi." Cô kéo tay Khương Hạ đứng dậy khỏi ghế sofa, giả vờ không để ý đến ánh mắt dò xét của bạn. Khương Hạ nhướng mày nhưng không hỏi thêm, chỉ nói: "Tuỳ cậu. Tớ mới về, cậu là chủ nhà mà." Hai cô gái đứng trước cửa tủ lạnh, nhìn vào bên trong trống trơn. Vãn Ninh thở dài: "Quên mất chưa đi chợ. Hay ra ngoài ăn?" Cô cầm điện thoại lên, định nhắn cho Hoài Cẩn thì nhận ra đã gần trưa — anh hẹn qua đón. Cô vừa nhắn tin vừa nói với Khương Hạ: "Anh ấy bảo trưa qua đón tụi mình. Có quán mới khai trương." Khương Hạ nhìn cô, khẽ cười: "Ồ, vậy tớ được đi theo hả? Không làm phiền hai người chứ?" Vãn Ninh đỏ mặt, đập nhẹ vào vai bạn: "Cậu nói gì vậy!"
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


