Chương 50 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 50
Hạnh Phúc99/100
Sức Hút96/100
Danh Tiếng94/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Khương Hạ
thân thiết, tin tưởng
Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào, sâu đậm
Cố Hoài Dương
thân thiết
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 246

BẠN ĐÃ CHỌN

Điện thoại trên tay cô vừa rung lên. Hoài Cẩn: “Anh đến rồi.” Vãn Ninh lập tức đứng dậy, cầm lấy áo khoác mỏng màu be trên sofa. “Anh ấy tới rồi.” Hai người xuống dưới. Trước cửa khu chung cư, chiếc xe màu đen đã đỗ bên đường. Hoài Cẩn đứng cạnh xe, hôm nay anh mặc sơ mi xanh nhạt, quần tây tối màu, tay áo xắn lên gọn gàng. Vừa thấy hai cô bước ra, ánh mắt anh lập tức dừng trên Vãn Ninh. “Ăn trưa chưa?” Vãn Ninh lắc đầu: “Chưa.” Anh mở cửa ghế phụ cho cô trước.

Vãn Ninh lập tức đứng dậy, cầm lấy áo khoác mỏng màu be trên sofa. "Anh ấy tới rồi." Hai người xuống dưới. Trước cửa khu chung cư, chiếc xe màu đen đã đỗ bên đường. Hoài Cẩn đứng cạnh xe, hôm nay anh mặc sơ mi xanh nhạt, quần tây tối màu, tay áo xắn lên gọn gàng. Vừa thấy hai cô bước ra, ánh mắt anh lập tức dừng trên Vãn Ninh. "Ăn trưa chưa?" Vãn Ninh lắc đầu: "Chưa." Anh mở cửa ghế phụ cho cô trước, rồi vòng sang mở cửa sau cho Khương Hạ. Khương Hạ ngồi vào xe, nhìn hai người phía trước qua kính chiếu hậu, khẽ mỉm cười. Xe lăn bánh, Hoài Cẩn hỏi cô muốn ăn gì, cô bảo tùy anh. Anh dừng xe trước một quán lẩu nhỏ nằm trong con hẻm yên tĩnh, nơi có những bức tường gạch cũ phủ đầy cây leo. "Quán này mới mở, anh ăn thử thấy ngon." Anh vừa nói vừa tắt máy, quay sang nhìn cô. Nắng trưa xuyên qua tán cây, vẽ lên vai anh những vệt sáng.

Lượt 247

BẠN ĐÃ CHỌN

Hoài Cẩn xuống xe trước, vòng sang mở cửa cho Vãn Ninh. Anh vẫn mặc sơ mi xanh nhạt, tay áo xắn gọn, còn cô khoác chiếc cardigan mỏng màu kem bên ngoài váy trắng đơn giản. Khương Hạ từ ghế sau bước xuống, nhìn quanh con hẻm rồi gật gù: “Không gian được đấy.” Vãn Ninh ngẩng đầu nhìn những giàn cây leo phủ trên bức tường gạch, ánh nắng xuyên qua kẽ lá tạo thành những mảng sáng loang lổ dưới chân. “Ừm, đẹp thật.” Hoài Cẩn đứng bên cạnh cô, nghe vậy liền hỏi: “Thích không?” “Thích.” “Vậy vào thôi.” Anh đưa tay ra, rất tự nhiên nắm lấy tay cô.

Vãn Ninh để mặc anh nắm tay mình, ngón tay đan vào nhau tự nhiên như thể đã làm điều này cả trăm lần. Cả ba người bước vào quán — một không gian nhỏ ấm cúng với những bức tường gạch trần, đèn lồng giấy treo lơ lửng, và mùi thơm của nước lẩu đang sôi. Họ chọn bàn gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra khu vườn nhỏ phía sau. Khương Hạ ngồi xuống trước, cầm thực đơn lên xem, nhưng mắt vẫn liếc nhìn hai người đang ngồi đối diện. Hoài Cẩn kéo ghế cho Vãn Ninh, rồi mới ngồi xuống cạnh cô. Anh gọi nước lẩu riêu cua — loại cô thích — và vài món khai vị. Khi nước lẩu bắt đầu sôi, anh gắp một miếng đậu phụ bỏ vào nồi, rồi tự nhiên gắp ra bỏ vào chén cô. Khương Hạ nhìn cảnh đó, khẽ ho một tiếng: "Hai người cứ tiếp tục đi, tớ giả vờ không thấy."

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1
Lượt 248

BẠN ĐÃ CHỌN

Cúi xuười, cười ngượng, rồi gắp một miếng thịt bỏ vào chén Khương Hạ — xoa dịu bạn.

Cúi xuười, cười ngượng, Vãn Ninh gắp một miếng thịt bỏ vào chén Khương Hạ — hành động xoa dịu bạn nhưng cũng đầy ngại ngùng. "Ăn đi, đừng có nói linh tinh." Khương Hạ nhìn miếng thịt trong chén mình, rồi nhìn Vãn Ninh, nhướng mày nhưng không nói gì thêm. Cô cầm đũa lên ăn, nhưng khóe môi vẫn cong đầy ẩn ý. Hoài Cẩn ngồi bên cạnh, im lặng quan sát hai cô gái, thấy Vãn Ninh đỏ mặt thì khẽ cười. Anh gắp thêm một miếng đậu phụ bỏ vào nồi lẩu, rồi tự nhiên hỏi Khương Hạ: "Em về nước lần này ở lại lâu không?" Khương Hạ ngước lên, hơi bất ngờ vì anh chủ động hỏi chuyện mình, nhưng nhanh chóng đáp: "Dạ, em về hẳn rồi ạ. Có kế hoạch làm việc ở đây." Hoài Cẩn gật đầu, không hỏi thêm. Bữa trưa trôi qua trong không khí nhẹ nhàng, nước lẩu sôi lục bục, hơi nóng bốc lên làm khuôn mặt ai cũng ửng hồng.

Lượt 249

BẠN ĐÃ CHỌN

Khương Hạ gắp rau vào bát, tiện miệng hỏi: “Anh Cố làm việc ở gần đây ạ?” “Ừm, công ty anh ở trung tâm.” Hoài Cẩn vừa đáp vừa gắp thêm thịt cho Vãn Ninh, thấy bát cô gần đầy thì mới chịu dừng.

Khương Hạ gắp rau vào bát, tiện miệng hỏi: “Anh Cố làm việc ở gần đây ạ?” “Ừm, công ty anh ở trung tâm.” Hoài Cẩn vừa đáp vừa gắp thêm thịt cho Vãn Ninh, thấy bát cô gần đầy thì mới chịu dừng. Vãn Ninh nhìn bát mình, vừa buồn cười vừa ngượng, khẽ đẩy nhẹ tay anh: “Anh để em tự gắp, bạn em cười cho.” Khương Hạ lập tức xua tay: “Không, tớ thấy vui mà. Hai người cứ tiếp tục, tớ coi như đang xem phim tình cảm.” Vãn Ninh lườm bạn, nhưng không giấu được nụ cười. Hoài Cẩn vẫn thản nhiên, không hề bối rối trước câu trêu của Khương Hạ. Anh chỉ khẽ nói: “Em ăn đi, gầy quá.” Câu nói nhẹ nhưng khiến cả bàn im lặng mất một nhịp. Khương Hạ nhướng mày nhìn Vãn Ninh, còn cô thì cúi gằm mặt xuống bát, tai đỏ ửng.

Lượt 250

BẠN ĐÃ CHỌN

Cúi xuống ăn, không nói gì, nhưng dưới gầm bàn khẽ đạp nhẹ vào chân anh — vừa ngại vừa muốn anh im.

Cúi xuống ăn, Vãn Ninh không nói gì, nhưng dưới gầm bàn, chân cô khẽ đạp nhẹ vào mũi giày anh — một cú đạp nhanh, đủ để anh biết cô đang ngượng. Hoài Cẩn đang gắp rau, khựng lại một nhịp, rồi tiếp tục động tác như không có chuyện gì. Nhưng khóe môi anh cong lên một đường rất nhẹ, chỉ đủ để cô thấy. Khương Hạ ngồi đối diện, không nhìn thấy gì dưới gầm bàn, nhưng nhìn vẻ mặt hai người thì cũng đoán được phần nào. Cô chỉ cười, lắc đầu, tiếp tục ăn. Nước lẩu vẫn sôi, hơi nóng bốc lên làm khuôn mặt ai cũng ửng hồng. Bữa trưa trôi qua trong không khí nhẹ nhàng, thi thoảng có tiếng cười của Khương Hạ khi kể về những ngày ở Pháp. Khi ra về, Hoài Cẩn đi thanh toán trước, để lại hai cô gái ngồi bàn. Khương Hạ nhìn Vãn Ninh, khẽ nói: "Anh ấy tốt với cậu thật đấy." Vãn Ninh cúi xuống, tay xoay chiếc ly trên bàn, không đáp.

Sức Hút 1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.