Chương 51 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 51
Hạnh Phúc99/100
Sức Hút96/100
Danh Tiếng94/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Khương Hạ
thân thiết, tin tưởng
Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào, sâu đậm
Cố Hoài Dương
thân thiết
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 251

BẠN ĐÃ CHỌN

Cầm túi xách đứng dậy, cười: "Về thôi. Mai còn đi chơi tiếp."

Cầm túi xách đứng dậy, Vãn Ninh cười tươi: "Về thôi. Mai còn đi chơi tiếp." Cô quay sang nhìn Hoài Cẩn vừa bước ra từ quầy thanh toán. Anh thấy cô đã đứng sẵn, liền bước đến, tự nhiên cầm lấy túi xách trên tay cô. "Để anh cầm cho." Khương Hạ đứng sau lưng, nhìn cảnh đó, khẽ lắc đầu cười. Ba người ra xe, nắng trưa đã gay gắt hơn. Hoài Cẩn mở điều hòa trước khi xe lăn bánh. Trên đường về, Khương Hạ ngồi ghế sau, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên hỏi: "Anh Cố, mai anh có rảnh không? Hay để em tự dẫn Ninh Ninh đi chơi, khỏi làm phiền anh." Giọng cô tỉnh bơ, nhưng Vãn Ninh biết bạn mình đang thử thách anh. Hoài Cẩn nhìn qua gương chiếu hậu, giọng bình thản: "Mai anh rảnh. Có thể đưa hai em đi." Khương Hạ cười: "Vậy phiền anh rồi."

Lượt 252

BẠN ĐÃ CHỌN

Quay ra sau, nhìn bạn với ánh mắt cảnh cáo: "Khương Hạ, cậu đừng có bày trò."

Quay ra sau, Vãn Ninh nhìn bạn với ánh mắt cảnh cáo: "Khương Hạ, cậu đừng có bày trò." Giọng cô tuy nhẹ nhưng đủ nghiêm túc để Khương Hạ biết mình đã bị bắt bài. Khương Hạ nhướng mày, giơ hai tay đầu hàng: "Thôi, tớ im." Nhưng khóe môi cô vẫn cong lên đầy ẩn ý. Hoài Cẩn nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Vãn Ninh đang đỏ mặt, khẽ cười nhưng không nói gì. Xe dừng trước chung cư, Khương Hạ xuống trước, nói muốn đi mua ít đồ, để lại hai người ở xe. Vãn Ninh nhìn theo bóng bạn, rồi quay sang anh. "Bạn em hơi tinh nghịch, anh đừng để ý." Hoài Cẩn nhìn cô, giọng bình thản: "Không sao. Anh thấy bạn em vui tính." Cô thở phào, định mở cửa xuống xe thì anh nắm tay cô lại. "Vãn Ninh." "Dạ?" "Mai anh qua đón hai em lúc mấy giờ?" Cô suy nghĩ một lát, rồi cười: "Tám giờ được không ạ? Tụi em dậy sớm được."

Lượt 253

BẠN ĐÃ CHỌN

Hoài Cẩn khẽ gật đầu, ngón tay vẫn giữ nhẹ tay cô. “Tám giờ anh qua.” “Dạ.” Anh nhìn cô một lúc rồi mới hỏi: “Khương Hạ ở nhà em tối nay à?” “Ừm. Tụi em lâu rồi mới gặp, muốn nói chuyện thêm.” “Được.” Anh nói rất tự nhiên, không hề có ý ngăn cản. Vãn Ninh nhìn vẻ mặt anh, hơi nghiêng đầu: “Anh thật sự không buồn à?” “Có một chút.” Cô bật cười: “Em biết ngay mà.” Hoài Cẩn cũng cười, đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc bên má cô. “Nhưng bạn em mới về, em ở với cô ấy cũng đúng.” Vãn Ninh nhìn anh, ánh mắt mềm xuống.

Ánh mắt cô mềm xuống, tay vẫn để trong tay anh, không rút về. Gió chiều lùa nhẹ qua cửa kính mở, mang theo hương hoa sữa thoảng thoảng từ hàng cây trước chung cư. Cô nhìn anh một lát rồi khẽ hỏi: "Vậy sáng mai anh qua đón em sớm nhé? Em nấu bữa sáng cho cả ba." Hoài Cẩn gật đầu: "Ừm." Anh không hỏi thêm gì, chỉ nhìn cô bước vào cổng rồi mới khởi động xe rời đi. Vãn Ninh đứng trong thang máy, tay chạm nhẹ vào lọn tóc vừa được anh vuốt, mỉm cười một mình. Về đến phòng, Khương Hạ đã nằm dài trên sofa, thấy cô vào thì nhướng mày: "Cười gì mà tươi vậy? Chia sẻ đi." Vãn Ninh ném gối vào mặt bạn: "Không có gì. Mai dậy sớm, tớ nấu ăn sáng cho cả ba." Khương Hạ ngồi bật dậy, mắt sáng rỡ: "Tớ được ăn món cậu nấu á? Vậy mà không nói sớm!"

Lượt 254

BẠN ĐÃ CHỌN

Chợt nhớ ra điều gì, cầm điện thoại lên nhắn cho Hoài Cẩn: "Anh thích ăn gì nấu sáng? Em nấu món anh thích."

Vãn Ninh chợt nhớ ra điều gì, cầm điện thoại lên nhắn cho Hoài Cẩn: "Anh thích ăn gì nấu sáng? Em nấu món anh thích." Cô nhìn màn hình chờ trả lời, tay vân vê mép điện thoại. Khương Hạ từ sofa ngó sang: "Nhắn cho ảnh hả? Hỏi ảnh thích ăn gì?" Vãn Ninh gật đầu, chưa kịp nói gì thì điện thoại rung lên. Hoài Cẩn: "Bất ngờ." Cô nhìn hai chữ đó, bật cười. Cô nhắn lại: "Không chịu, phải nói em mới nấu được." Một lát sau, anh trả lời: "Món gì em nấu anh cũng thích." Vãn Ninh nhìn màn hình, im lặng vài giây rồi đặt điện thoại xuống, quay sang Khương Hạ: "Anh ấy không chịu nói." Khương Hạ cười khúc khích: "Thế mới khó. Thôi kệ, cứ nấu món cậu giỏi nhất đi."

Lượt 255

BẠN ĐÃ CHỌN

Quyết định nấu cháo trắng với thịt băm và trứng muối — món đơn giản nhưng cô làm ngon nhất.

Quyết định nấu cháo trắng với thịt băm và trứng muối — món đơn giản nhưng cô làm ngon nhất. Vãn Ninh mở tủ lấy gạo nếp, vo sạch rồi bắc nồi lên bếp. Tay cô thoăn thoắt băm thịt, nêm nếm gia vị, mọi động tác đều thuần thục đến mức Khương Hạ ngồi trên sofa phải xuýt xoa: "Nhìn cậu nấu mà tớ thấy nhớ hồi đại học quá." Vãn Ninh cười, không quay lại, chỉ đảo đều nồi cháo trên bếp. Nồi cháo bắt đầu sôi, hơi nóng bốc lên thơm mùi gạo mới. Cô bỏ thịt băm vào, khuấy đều, rồi đập thêm hai quả trứng muối. Mùi thơm lan tỏa khắp căn bếp nhỏ, quyện với ánh đèn vàng ấm áp. Khương Hạ đứng dậy, bước vào bếp, dựa vào khung cửa nhìn bạn nấu. "Cậu mà lấy chồng xong, chắc anh ấy sướng lắm." Vãn Ninh vẫn không quay lại, nhưng tai đã đỏ.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.