Chương 52 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 52
Hạnh Phúc99/100
Sức Hút97/100
Danh Tiếng94/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Khương Hạ
thân thiết, tin tưởng
Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào, sâu đậm
Cố Hoài Dương
thân thiết
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 256

BẠN ĐÃ CHỌN

Múc một bát cháo nhỏ, đưa cho Khương Hạ: "Nếm thử đi, coi có vừa miệng chưa."

Múc một bát cháo nhỏ, Vãn Ninh đưa cho Khương Hạ. Hơi nóng bốc lên từ bát cháo trắng tinh, điểm xuyết những miếng thịt băm và trứng muối vàng ươm. Khương Hạ cầm thìa, thổi nhẹ rồi đưa lên miệng. Nhai một lúc, cô nhắm mắt lại, rồi mở ra, nhìn Vãn Ninh: "Ngon lắm. Cậu vẫn giữ tay nghề hồi đại học." Vãn Ninh thở phào, cười nhẹ. Cô múc thêm một bát nữa, để dành cho Hoài Cẩn sáng mai, rồi đậy nắp nồi lại. Căn bếp nhỏ ấm áp, mùi cháo thơm lừng. Hai cô gái ngồi đối diện nhau trong bếp, mỗi người một bát cháo nóng, thìa leng keng chạm vào bát sứ. Khương Hạ vừa ăn vừa hỏi: "Sáng mai ảnh qua lúc mấy giờ?" "Tám giờ." "Vậy tớ phải dậy sớm để còn trang điểm." Vãn Ninh bật cười: "Cậu đi chơi với tụi tớ chứ có đi thi hoa hậu đâu." Khương Hạ nhướng mày: "Biết đâu gặp được người yêu mới thì sao."

Lượt 257

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười xòa, đứng dậy thu dọn bát đĩa: "Thôi, ăn xong rồi ngủ sớm. Mai dậy muộn là tớ bỏ rơi cậu đấy."

Cười xòa, Vãn Ninh đứng dậy thu dọn bát đĩa, giọng vui vẻ: "Thôi, ăn xong rồi ngủ sớm. Mai dậy muộn là tớ bỏ rơi cậu đấy." Cô bưng hai cái bát ra bồn rửa, vặn vòi nước, tiếng nước chảy ro ro. Khương Hạ ngồi yên trên ghế nhìn bạn, không nói gì thêm. Một lúc sau, cô cũng đứng dậy, bước đến bên cạnh Vãn Ninh, lấy khăn lau bát đĩa. Hai người làm việc trong im lặng, nhưng không khí vẫn thoải mái. Khi mọi thứ đã sạch sẽ, Vãn Ninh tắt đèn bếp, hai cô gái kéo nhau vào phòng ngủ. Nằm trong bóng tối, Khương Hạ khẽ hỏi: "Ninh Ninh, cậu có sợ không? Kết hôn ấy." Vãn Ninh im lặng một lúc, rồi trả lời, giọng nhẹ như hơi thở: "Có một chút. Nhưng mà... có anh ấy ở đó, tớ nghĩ mọi chuyện sẽ ổn thôi." Khương Hạ không nói gì, chỉ khẽ nắm tay bạn dưới chăn.

Hạnh Phúc 1
Lượt 258

BẠN ĐÃ CHỌN

Rút tay ra, trở mình quay lưng về phía bạn: "Ngủ đi. Sáng mai còn dậy sớm."

Rút tay ra, Vãn Ninh trở mình quay lưng về phía bạn, kéo chăn lên tới vai. "Ngủ đi. Sáng mai còn dậy sớm." Giọng cô nhẹ, nhưng không hề lạnh nhạt. Khương Hạ nhìn bóng lưng bạn trong bóng tối, không nói gì thêm. Cô cũng nằm xuống, kéo chăn lên. Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc trên tường. Vãn Ninh nhắm mắt, nhưng không ngủ ngay. Cô nghĩ về ngày mai — bữa sáng nấu cho anh, chuyến đi chơi cùng Khương Hạ, và những điều chưa nói. Cô cảm thấy bình yên, nhưng cũng có chút bồn chồn. Bên cạnh, hơi thở của Khương Hạ đã đều đều — cô ấy ngủ thật rồi. Vãn Ninh mở mắt, nhìn ra ô cửa sổ nơi ánh đèn đường hắt vào mờ ảo, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, cô thức dậy khi nắng còn chưa lên cao. Cô rón rén xuống giường, vào bếp, bật bếp nấu lại nồi cháo. Mùi thơm lan tỏa. Đúng tám giờ, chuông cửa reo.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1
Lượt 259

BẠN ĐÃ CHỌN

Mở cửa ngay, tay còn đang cầm muôi, cười tươi: "Anh vào đi, cháo vừa chín tới."

Mở cửa ngay, tay còn đang cầm muôi, Vãn Ninh cười tươi: "Anh vào đi, cháo vừa chín tới." Ánh nắng sớm hắt vào từ phía sau lưng anh, tạo thành một viền sáng mờ ảo quanh bờ vai rộng. Hôm nay anh mặc áo thun trắng đơn giản phối cùng quần jean, khác hẳn vẻ lịch lãm ngày thường — trông trẻ hơn vài tuổi. Anh nhìn cô, rồi nhìn chiếc muôi trên tay cô, khóe môi khẽ cong: "Thơm quá." Cô bước lùi vào trong, nhường lối cho anh. Anh theo cô vào bếp, nơi nồi cháo vẫn còn đang sôi lục bục trên bếp. Cô múc cháo ra tô, rắc thêm chút tiêu và hành ngò. Khi cô quay lại, anh đã đứng ngay sau lưng, gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc trên áo anh. "Cho anh xin trước." Giọng anh trầm, pha chút ý cười.

Lượt 260

BẠN ĐÃ CHỌN

Đặt tô cháo xuống bàn, nhìn anh: "Anh ăn trước đi. Em muốn nhìn anh ăn." — giọng nhẹ, nhưng ánh mắt không rời.

Đặt tô cháo xuống bàn, Vãn Ninh nhìn anh: "Anh ăn trước đi. Em muốn nhìn anh ăn." Giọng cô nhẹ nhưng ánh mắt không rời, tay vẫn còn đặt trên thành tô. Hoài Cẩn nhìn côi, không nói gì, kéo ghế ngồi xuống. Anh cầm thìa lên, múc một muỗng cháo, thổi nhẹ rồi đưa lên miệng. Nhai một lúc, anh gật đầu: "Ngon." Chỉ một chữ, nhưng mắt anh nhìn cô với vẻ hài lòng đến lạ. Vãn Ninh mỉm cười, kéo ghế ngồi đối diện anh, tay chống cằm nhìn anh ăn. Một lúc sau, tiếng cửa phòng mở — Khương Hạ ló đầu ra, tóc tai rối bù: "Có đồ ăn hả? Sao không kêu tớ?" Vãn Ninh bật cười, đứng dậy múc thêm một tô cho bạn. Ba người ngồi quanh bàn ăn sáng, nắng sớm chiếu qua ô cửa sổ nhỏ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng dài.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.