Chương 53 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Khương Hạ vừa ăn vừa hỏi: “Hôm nay mình đi đâu vậy?” Vãn Ninh quay sang nhìn Hoài Cẩn. “Đến một nơi anh nghĩ hai em sẽ thích.” Vãn Ninh tò mò: “Nơi nào?” Anh không nói, chỉ khẽ cong môi. “Đến rồi sẽ biết.” Gần trưa, xe dừng trước một khu nghỉ dưỡng nằm trên sườn đồi. Cổng vào rộng, hai bên là hàng cây xanh được cắt tỉa gọn gàng. Phía trong là những dãy kiến trúc kính và đá sáng màu, hồ nước xanh trong phản chiếu cả bầu trời. Khương Hạ vừa bước xuống xe đã tròn mắt: “Wow…”
Khương Hạ vừa bước xuống xe đã tròn mắt: "Wow..." Cô quay sang Vãn Ninh, mắt sáng rỡ: "Cậu biết chỗ này à?" Vãn Ninh lắc đầu, nhìn Hoài Cẩn đang đứng bên cạnh, tay đút túi, vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt có chút chờ đợi. "Anh tìm chỗ này từ bao giờ thế?" Cô hỏi. "Tuần trước." Anh đáp ngắn gọn, rồi quay người đi trước, dẫn hai cô vào bên trong. Khu nghỉ dưỡng yên tĩnh, chỉ có tiếng chim hót và tiếng nước chảy từ hồ bơi vô cực phía xa. Những tán cây xanh rợp bóng, gió mát thổi qua mang theo hương hoa cỏ. Vãn Ninh hít một hơi thật sâu, cảm thấy như mọi lo toan đều tan biến. Hoài Cẩn dừng lại trước một căn biệt thự nhỏ nằm tách biệt, quay lại nhìn cô: "Ở đây có bếp. Tối nay nếu muốn, mình có thể tự nấu ăn." Cô ngạc nhiên nhìn anh — anh đã chuẩn bị mọi thứ từ trước.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hoài Cẩn khẽ cười. “Đây là Vân Sơn Retreat, khu nghỉ dưỡng mới khai trương.” Vãn Ninh nhìn tấm bảng đá đặt bên lối vào, tò mò hỏi: “Anh quen chủ ở đây à?” “Ừ.” Anh gật đầu. “Bạn anh mở. Tên Lục Minh Triết.” Khương Hạ vừa nghe thấy cái tên liền quay sang: “Bạn thân của anh?” “Ừm. Bọn anh quen nhau từ nhỏ.” Hoài Cẩn vừa dứt lời, từ phía sảnh đã có một người đàn ông bước ra. Anh ta mặc sơ mi đen, tay áo xắn lên, dáng người cao ráo, gương mặt tuấn tú nhưng mang vẻ phóng khoáng khác hẳn Hoài Cẩn. “Cuối cùng cũng chịu tới.” Lục Minh Triết bước đến, vỗ nhẹ lên vai Hoài Cẩn rồi nhìn sang hai cô gái. “Không giới thiệu à?” Hoài Cẩn hơi nghiêng người, giới thiệu: “Vãn Ninh, vị hôn thê của tôi.” Vãn Ninh hơi ngượng, khẽ gật đầu: “Chào anh.”
Vãn Ninh hơi ngượng, khẽ gật đầu: "Chào anh." Lục Minh Triết nhìn cô một lượt, rồi cười, giọng thoải mái: "Cuối cùng cũng thấy Hoài Cẩn dẫn người đến. Tưởng nó sống độc thân đến già rồi chứ." Hoài Cẩn liếc bạn, không nói gì, nhưng tay đặt nhẹ lên eo Vãn Ninh như một động tác chiếm hữu rất nhẹ. Lục Minh Triết bật cười, rồi quay sang Khương Hạ: "Còn cô gái xinh đẹp này là?" Khương Hạ chủ động giơ tay ra: "Khương Hạ, bạn thân của Vãn Ninh." Lục Minh Triết bắt tay cô, nụ cười vẫn giữ nguyên: "Rất vui được gặp em. Đi thôi, vào trong ngồi, ngoài này nắng lắm." Anh xoay người dẫn đường, áo sơ mi đen phất nhẹ trong gió. Vãn Ninh nhìn theo, rồi quay sang Hoài Cẩn, nhỏ giọng: "Bạn anh... phong cách khác anh ghê." Hoài Cẩn chỉ khẽ "ừm" một tiếng, không bình luận thêm.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hoài Cẩn đi phía trước quay lại nhìn, lập tức bắt gặp ánh mắt của bạn mình. Anh nhướng mày: “Minh Triết.” “Gì?” “Phòng của bọn tôi ở đâu?” Minh Triết bật cười, quay người tiếp tục dẫn đường. “Biết rồi. Không giành người với cậu.” Vãn Ninh nghe vậy lập tức đỏ mặt, kéo nhẹ tay Hoài Cẩn:
Vãn Ninh nghe vậy lập tức đỏ mặt, kéo nhẹ tay Hoài Cẩn, cúi gằm mặt xuống không dám nhìn ai. Khương Hạ ở phía sau phá lên cười, còn Lục Minh Triết thì vẫn thản nhiên bước trước, vai rung lên như đang cười thầm. Hoài Cẩn quay lại, nhìn cô, rồi khẽ siết tay cô — một cái siết nhẹ nhưng đầy trấn an. Họ đi qua một hành lang dài lát đá, hai bên là những chậu hoa lan tím đang nở rộ, ánh sáng xuyên qua trần kính tạo thành những vệt sáng dài trên sàn. Đến trước một căn phòng ở cuối dãy, Lục Minh Triết dừng lại, mở cửa: "Phòng của hai người. Còn cô gái xinh đẹp kia — phòng em ở sát bên cạnh." Anh ta nói rồi đưa chìa khóa cho Khương Hạ, cười đầy ẩn ý. Khương Hạ nhận chìa khóa, nhướng mày: "Cảm ơn. Nhưng mà tôi tưởng anh là chủ, sao phải tự tay dẫn khách đi thế này?" Lục Minh Triết quay lại, cười: "Vì khách đặc biệt." Nói xong anh ta quay người bước đi, không nói thêm.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mở cửa phòng mình ra, nhìn vào không gian bên trong — một căn phòng rộng với cửa kính lớn nhìn ra hồ nước — rồi quay lại nói: "Phòng đẹp quá! Em muốn ra hồ ngắm cảnh một lát."
Mở cửa phòng mình ra, Vãn Ninh nhìn vào không gian bên trong — một căn phòng rộng với cửa kính lớn nhìn ra hồ nước xanh biếc. Ánh nắng xuyên qua tấm rèm trắng mỏng, hắt lên sàn gỗ những vệt sáng dài. Cô quay lại, mắt sáng rỡ: "Phòng đẹp quá! Em muốn ra hồ ngắm cảnh một lát." Cô buông tay anh, bước nhanh ra phía hiên sau, nơi có một chiếc xích đu gỗ đặt dưới tán cây bàng già. Hồ nước lặng im, phản chiếu bầu trời xanh ngắt và những đám mây trắng bồng bềnh. Gió thổi nhẹ làm mặt hồ gợn sóng lăn tăn. Cô ngồi xuống xích đu, đung đưa nhẹ, mắt nhìn xa xăm. Hoài Cẩn bước ra, dựa vào khung cửa, nhìn cô. Không nói gì, chỉ lặng lẽ ngắm cô trong khung cảnh yên bình ấy. Từ phía hành lang, tiếng cười của Khương Hạ và Lục Minh Triết vọng lại, hòa vào tiếng chim hót trong vườn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Rút điện thoại ra, chụp một tấm ảnh phong cảnh hồ nước — rồi bất ngờ chụp lén anh đang dựa cửa nhìn mình.
Vãn Ninh rút điện thoại ra, chụp một tấm ảnh phong cảnh hồ nước — mặt hồ lặng im dưới nắng chiều, mây trắng trôi chầm chậm. Cô hơi xoay người, lén lia ống kính về phía anh đang dựa cửa. Anh đứng đó, tay đút túi, mắt nhìn về phía cô, không hề hay biết. Cô bấm nhanh một tấm. Tiếng chụp hơi to, anh ngước lên, thấy cô đang cầm điện thoại liền nhướng mày: "Chụp gì đấy?" Vãn Ninh giấu điện thoại sau lưng, lắc đầu: "Không có gì." Anh bước đến gần, tay đưa ra: "Cho anh xem." Cô lùi lại, cười: "Không cho. Đây là ảnh cá nhân của em." Anh dừng lại, nhìn cô một lát rồi khẽ cười, không đòi nữa. Anh ngồi xuống bên cạnh cô trên xích đu, cả hai cùng nhìn ra mặt hồ. Một lúc lâu im lặng, chỉ có tiếng gió và tiếng chim. Cô dựa nhẹ đầu vào vai anh, không nói gì.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


