Chương 54 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 54
Hạnh Phúc96/100
Sức Hút95/100
Danh Tiếng94/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Khương Hạ
thân thiết, tin tưởng
Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào, sâu đậm
Cố Hoài Dương
thân thiết
Lục Minh Triết
quen biết, thiện cảm
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 266

BẠN ĐÃ CHỌN

Giơ điện thoại lên, chụp thêm một tấm tự sướng của cả hai — để dành làm kỷ niệm.

Giơ điện thoại lên, Vãn Ninh chụp một tấm tự sướng của cả hai — cô nghiêng đầu dựa vào vai anh, anh nhìn thẳng vào ống kính, khóe môi khẽ cong. Bức ảnh lưu lại khoảnh khắc nắng chiều vàng óng phủ lên vai họ, mặt hồ lấp lánh phía sau. Cô nhìn bức ảnh, hài lòng cất điện thoại vào túi. Hoài Cẩn không nói gì, nhưng tay anh vòng qua eo cô, kéo cô sát vào lòng hơn. Gió chiều mát rượi, tiếng lá xào xạc như bản nhạc nền cho khoảnh khắc yên bình này. Từ xa, tiếng cười của Khương Hạ và Lục Minh Triết vọng lại, họ dường như đã tìm được chủ đề chung. Vãn Ninh ngước lên nhìn anh, thấy mắt anh đang nhìn về phía chân trời xa, nơi mặt trời bắt đầu ngả về tây. Cô khẽ hỏi: "Anh đang nghĩ gì thế?" Anh cúi xuống nhìn cô, một lúc sau mới đáp: "Nghĩ là... may mà anh đồng ý gặp em hôm đó."

Lượt 267

BẠN ĐÃ CHỌN

Ngước lên, chạm nhẹ vào má anh: "Vậy nếu mai mốt có duyên gặp lại lần nữa, anh có dám nhận ra em không?"

Ngước lên, Vãn Ninh chạm nhẹ vào má anh, đầu ngón tay lướt qua xương gò má sắc nét dưới ánh chiều tà. “Vậy nếu mai mốt có duyên gặp lại lần nữa, anh có dám nhận ra em không?” Giọng cô pha chút đùa cợt, nhưng mắt lại rất nghiêm túc. Hoài Cẩn nhìn cô, bàn tay đang đặt trên eo cô khẽ siết lại. “Anh không cần duyên.” Anh nói chậm, từng chữ một. “Anh sẽ tự tìm em.” Câu trả lời đơn giản nhưng đủ làm tim cô rung lên một hồi dài. Cô cúi xuười, dựa trán vào vai anh, không nói gì. Mặt hồ lặng im phản chiếu bầu trời chiều đang chuyển dần sang màu cam đỏ. Gió thổi nhẹ qua tóc cô, vài sợi bay lên chạm vào cổ anh. Cả hai ngồi im trong khoảnh khắc ấy, như thể thời gian ngừng lại chỉ để dành riêng cho họ. Tiếng cười từ xa đã nhỏ dần, thay vào đó là tiếng ve bắt đầu râm ran báo hiệu một buổi tối sắp đến.

Lượt 268

BẠN ĐÃ CHỌN

Vãn Ninh im lặng một lúc, ngón tay khẽ nghịch vạt áo anh. Cô ngẩng lên, nhìn Hoài Cẩn dưới ánh chiều đang dần nhạt màu. “Hoài Cẩn…” “Hửm?” “Anh có bao giờ thấy… em quen quen không?” Anh khựng lại rất nhẹ. “Ý em là sao?” Vãn Ninh nhìn mặt hồ, chậm rãi nói: “Em không biết nữa. Gần đây em cứ có cảm giác hình như em từng gặp anh từ rất lâu rồi.” Cô cười nhẹ, như tự thấy suy nghĩ của mình hơi kỳ lạ. “Nhất là hôm nay nhìn bức ảnh hồi nhỏ của anh… cảm giác đó rõ hơn.”

Vãn Ninh im lặng một lúc, ngón tay khẽ nghịch vạt áo anh. Cô ngẩng lên, nhìn Hoài Cẩn dưới ánh chiều đang dần nhạt màu. "Hoài Cẩn…" "Hửm?" "Anh có bao giờ thấy… em quen quen không?" Anh khựng lại rất nhẹ. "Ý em là sao?" Vãn Ninh nhìn mặt hồ, chậm rãi nói: "Em không biết nữa. Gần đây em cứ có cảm giác hình như em từng gặp anh từ rất lâu rồi." Cô cười nhẹ, như tự thấy suy nghĩ của mình hơi kỳ lạ. "Nhất là hôm nay nhìn bức ảnh hồi nhỏ của anh… cảm giác đó rõ hơn." Hoài Cẩn không trả lời ngay. Anh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm phản chiếu mặt hồ đang chuyển màu hoàng hôn. Một lúc lâu sau, anh mới khẽ nói: "Có thể là do duyên phận." Giọng anh bình thản, nhưng tay đặt trên eo cô siết nhẹ thêm một chút. Vãn Ninh ngước lên nhìn anh, cảm thấy câu trả lời của anh có gì đó chưa trọn vẹn, nhưng cô không hỏi thêm. Mặt trời đã khuất sau rặng núi xa, bầu trời chuyển sang màu tím nhạt.

Hạnh Phúc 1
Lượt 269

BẠN ĐÃ CHỌN

Gỡ tay anh ra khỏi eo mình, đứng dậy nhìn thẳng vào mắt anh: "Anh biết điều gì đó về chuyện này đúng không? Nói cho em biết."

Gỡ tay anh ra khỏi eo mình, Vãn Ninh đứng dậy nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh hoàng hôn cuối ngày chiếu lên gương mặt cô, tô đậm vẻ kiên quyết hiếm thấy. "Anh biết điều gì đó về chuyện này đúng không? Nói cho em biết." Giọng cô không cao, nhưng có một sự khẩn thiết khiến không thể lảng tránh. Hoài Cẩn ngước lên nhìn cô, tay vẫn còn đang lơ lửng giữa không trung sau khi bị cô gỡ ra. Im lặng kéo dài. Một con chim bay ngang qua mặt hồ, tiếng vỗ cánh vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh đứng dậy, đối diện với cô. "Có." Anh nói, giọng trầm. "Nhưng không phải bây giờ. Khi nào thích hợp, anh sẽ nói với em." Vãn Ninh nhìn anh, đáy mắt có chút dao động. Cô muốn hỏi thêm, nhưng thấy ánh mắt anh có điều gì đó rất nghiêm túc — không phải giấu diếm, mà là chưa đến lúc. Cô cắn môi, rồi gật đầu.

Sức Hút 2Hạnh Phúc 2
Lượt 270

BẠN ĐÃ CHỌN

Vãn Ninh im lặng một lát, rồi cong môi. “Anh nói vậy làm em càng tò mò.” “Vậy thì cứ tò mò.” Anh bật cười, nắm tay cô kéo về phía lối đi. “Nhưng hôm nay đừng nghĩ nữa. Đi ăn tối.” Vãn Ninh để anh kéo đi, bước chân nhẹ hơn lúc nãy. “Anh hứa rồi đấy.” “Ừm.” Phía sau họ, mặt hồ vẫn lấp lánh dưới ánh chiều cuối ngày. Gió thổi qua hàng cây, mang theo mùi cỏ ẩm và hương hoa thoang thoảng từ khu vườn bên cạnh.

Hai người bước vào khu nhà hàng của khu nghỉ dưỡng khi ánh đèn vàng đã bắt đầu được thắp lên. Không gian bên trong được thiết kế theo phong cách mở, những bức tường kính lớn nhìn ra khu vườn tối đang dần chìm vào hoàng hôn. Lục Minh Triết và Khương Hạ đã ngồi sẵn ở một bàn gần cửa sổ, trên bàn đã bày vài món khai vị. Thấy hai người bước vào, Khương Hạ nhướng mày: "Hai người đi dạo hồ lâu thế? Tưởng rơi xuống nước rồi chứ." Vãn Ninh đỏ mặt, ngồi xuống cạnh bạn, cốc nhẹ vào vai cô. Hoài Cẩn kéo ghế ngồi đối diện, bên cạnh Minh Triết. Bữa tối trôi qua trong những câu chuyện nhẹ nhàng — Minh Triết kể về quá trình xây dựng khu nghỉ dưỡng, Khương Hạ hỏi về những góc chụp ảnh đẹp, còn Vãn Ninh thỉnh thoảng lại bắt gặp ánh mắt của Hoài Cẩn đang nhìn mình từ phía đối diện. Khi món tráng miệng được mang ra, Minh Triết bất ngờ nhận được một cuộc gọi, phải đứng dậy ra ngoài. Khương Hạ nhìn theo, rồi quay sang Vãn Ninh, nhỏ giọng: "Anh ta thú vị đấy."

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.