Chương 55 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Cúi xuười, thì thầm với Khương Hạ: "Cậu thích anh ta à? Nhìn kỹ đi, đẹp trai thật nhưng mà hơi... phong trần quá."
Cúi xuười, Vãn Ninh thì thầm với Khương Hạ: "Cậu thích anh ta à? Nhìn kỹ đi, đẹp trai thật nhưng mà hơi... phong trần quá." Cô khẽ nhướng mày, đầy ẩn ý. Khương Hạ đặt ly rượu xuống, nhìn Vãn Ninh với vẻ mặt tỉnh bơ: "Ai nói tớ thích? Chỉ là thấy anh ta nói chuyện vui thôi." Nhưng mắt cô không giấu được sự tò mò khi nhìn ra phía cửa nơi Lục Minh Triết vừa bước ra nghe điện thoại. Vãn Ninh cười khẽ, không nói thêm. Ở bàn bên, Hoài Cẩn đang nghe điện thoại công việc, giọng trầm thấp, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía hai cô gái đang thì thầm. Ánh đèn vàng trong nhà hàng hắt lên gương mặt anh, tạo những mảng sáng tối rõ nét. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, những ngọn đèn lồng trong vườn bắt đầu được thắp sáng, lung linh như những đốm lửa nhỏ trong bóng tối.
BẠN ĐÃ CHỌN
Vãn Ninh còn chưa kịp nói thêm thì Hoài Cẩn đã kết thúc cuộc gọi, đặt điện thoại xuống bàn. Anh nhìn sang cô, vừa lúc bắt gặp ánh mắt đang lén nhìn mình. “Hửm?” “Không có gì.” Vãn Ninh lập tức quay mặt đi, giả vờ uống nước. Hoài Cẩn khẽ cười, nhưng không vạch trần cô.
Vãn Ninh còn chưa kịp nói thêm thì Hoài Cẩn đã kết thúc cuộc gọi, đặt điện thoại xuống bàn. Anh nhìn sang cô, vừa lúc bắt gặp ánh mắt đang lén nhìn mình. “Hửm?” “Không có gì.” Vãn Ninh lập tức quay mặt đi, giả vờ uống nước. Hoài Cẩn khẽ cười, nhưng không vạch trần cô.
Khương Hạ ngồi bên cạnh nhìn cảnh đó, lắc đầu chịu thua. Cô đứng dậy, nói muốn ra vườn hít gió một lát, để lại hai người ngồi với nhau. Bàn ăn chỉ còn Vãn Ninh và Hoài Cẩn, những ngọn nến trên bàn cháy lập lòe, ánh sáng vàng hắt lên gương mặt họ. Cô cúi xuười, tay xoay ly nước trái cây, không biết nên nói gì. Anh nhìn cô một lát, rồi khẽ hỏi: "Em có muốn ra vườn đi dạo không?" Cô ngước lên, gật đầu. Hai người đứng dậy, bước ra khỏi nhà hàng. Khu vườn tối mờ ảo dưới ánh đèn lồng, những bông hoa đêm bắt đầu tỏa hương. Anh đi bên cạnh cô, tay vẫn đút túi, không nắm tay nhưng bước chân rất chậm để đợi cô. Cô đi bên cạnh anh, lòng yên bình lạ thường.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đi thêm một đoạn, Vãn Ninh bỗng đưa tay nắm lấy ngón út của anh. Hoài Cẩn khựng lại, cúi xuống nhìn bàn tay nhỏ đang giữ mình. “Gì vậy?” “Không có gì.” Cô giả vờ nhìn sang chỗ khác, nhưng ngón tay vẫn không buông. Hoài Cẩn không nói nữa, chỉ xoay bàn tay lại, nắm trọn tay cô. Hai người tiếp tục bước đi.
Hai người tiếp tục bước đi giữa khu vườn tối, tay đan vào nhau. Những ngọn đèn lồng giấy treo dọc lối đi tỏa ánh sáng vàng mờ ảo, đủ để thấy bóng dáng của nhau nhưng không đủ để đọc rõ biểu cảm trên gương mặt. Bước chân họ chậm rãi trên con đường lát đá, tiếng sỏi lạo xạo dưới đế giày. Gió đêm thổi qua, mang theo hương hoa nhài từ khu vườn bên cạnh. Vãn Ninh ngước lên nhìn bầu trời — hàng ngàn vì sao lấp lánh trên cao, xa đến mức cô cảm thấy mình thật nhỏ bé. Cô siết nhẹ tay anh, không nói gì. Hoài Cẩn cũng im lặng, nhưng bước chân anh chậm lại, để cô có thể đi thoải mái hơn. Họ đi đến cuối con đường, nơi có một chiếc ghế đá dưới gốc cây cổ thụ. Anh dừng lại, quay sang nhìn cô. Ánh sáng từ ngọn đèn gần nhất chiếu vào một nửa gương mặt anh, nửa còn lại chìm trong bóng tối. "Vãn Ninh." "Dạ?" "Anh sẽ nói với em. Nhưng không phải hôm nay." Cô nhìn anh, rồi gật đầu, không hỏi thêm.
BẠN ĐÃ CHỌN
Kéo anh ngồi xuống ghế đá, tựa đầu vào vai anh: "Vậy hôm nay mình ngắm sao đi. Không nói chuyện nữa."
Kéo anh ngồi xuống ghế đá, Vãn Ninh tựa đầu vào vai anh, mắt nhìn lên bầu trời đầy sao. "Vậy hôm nay mình ngắm sao đi. Không nói chuyện nữa." Giọng cô nhẹ như làn gió đêm, tan vào bóng tối. Hoài Cẩn không trả lời, chỉ khẽ nghiêng đầu áp má lên tóc cô. Cả hai ngồi im dưới gốc cây cổ thụ, những ngọn đèn lồng xa xa hắt thứ ánh sáng vàng vọt, mờ ảo. Tiếng dế kêu rả rích từ khu vườn bên cạnh hòa cùng tiếng gió thổi qua tán lá. Thỉnh thoảng, một ngôi sao băng vụt qua bầu trời, Vãn Ninh khẽ nhướng người, nhưng không chỉ tay — cô chỉ mỉm cười, giữ nguyên khoảnh khắc ấy trong lòng. Hơi ấm từ vai anh truyền sang cô, đủ để xua tan cái se lạnh của đêm vùng núi. Cô nhắm mắt, để mặc thời gian trôi qua, không cần biết bao lâu. Một lúc lâu sau, tiếng bước chân từ xa vọng lại — Khương Hạ và Lục Minh Triết đang đi dạo trở về. Tiếng cười của họ phá tan không gian tĩnh mịch, nhưng Vãn Ninh không vội mở mắt.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mở mắt, ngồi thẳng dậy, quay sang anh cười: "Về thôi. Ngày mai còn đi chơi tiếp."
Mở mắt, ngồi thẳng dậy, Vãn Ninh quay sang anh cười: "Về thôi. Ngày mai còn đi chơi tiếp." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng trong bóng tối, tay cô vẫn lưu luyến siết nhẹ tay anh trước khi đứng dậy. Hai người bước về phía khu nghỉ dưỡng, tay vẫn nắm, bóng đổ dài dưới ánh đèn lồng. Khương Hạ và Lục Minh Triết đã đứng ở sảnh, thấy họ về thì Khương Hạ nhướng mày: "Ngắm sao xong rồi à? Tưởng hai người ngủ luôn ngoài đó." Vãn Ninh đỏ mặt, bỏ tay anh ra, bước nhanh về phía bạn. Chia tay trước cửa phòng, Lục Minh Triết nói với Hoài Cẩn: "Sáng mai anh có việc, để tôi dẫn hai cô gái đi tham quan." Hoài Cẩn nhìn bạn, gật đầu. Vãn Ninh đứng ở cửa, nhìn anh một lát rồi mỉm cười: "Ngủ ngon." Anh gật đầu: "Ừm. Ngủ ngon."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


