Chương 57 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 57
Hạnh Phúc99/100
Sức Hút96/100
Danh Tiếng94/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Khương Hạ
thân thiết, tin tưởng
Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào, sâu đậm
Cố Hoài Dương
thân thiết
Lục Minh Triết
quen biết, thiện cảm
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 281

BẠN ĐÃ CHỌN

Hoài Cẩn nhìn theo chiếc thuyền phía trước, rồi quay sang Vãn Ninh. “Vậy mình đi thuyền này.” Vãn Ninh bước lên trước, chiếc váy dài màu kem khẽ lay theo gió. Hoài Cẩn đưa tay đỡ lấy cánh tay cô, đợi cô ngồi vững rồi mới bước xuống. Anh cầm mái chèo, chậm rãi đẩy thuyền rời bến. Vãn Ninh ngồi đối diện, hai tay chống lên thành thuyền, thích thú nhìn những gợn nước lan ra hai bên. “Anh biết chèo thật à?” “Ừm.” “Đừng để em rơi xuống nhé.”

Hoài Cẩn nhìn theo chiếc thuyền phía trước, rồi quay sang Vãn Ninh. "Vậy mình đi thuyền này." Vãn Ninh bước lên trước, chiếc váy dài màu kem khẽ lay theo gió. Hoài Cẩn đưa tay đỡ lấy cánh tay cô, đợi cô ngồi vững rồi mới bước xuống. Anh cầm mái chèo, chậm rãi đẩy thuyền rời bến. Vãn Ninh ngồi đối diện, hai tay chống lên thành thuyền, thích thú nhìn những gợn nước lan ra hai bên. "Anh biết chèo thật à?" "Ừm." "Đừng để em rơi xuống nhé." Anh nhìn cô, khóe môi hơi cong: "Rơi xuống thì anh vớt." Giọng anh bình thản, như thể chuyện đó đương nhiên lắm. Thuyền lướt nhẹ trên mặt hồ, tiếng mái chèo khua nước vang lên nhịp nhàng. Xa xa, thuyền của Khương Hạ và Lục Minh Triết đã ra đến giữa hồ, tiếng cười của Khương Hạ vọng lại theo chiều gió. Vãn Ninh đưa tay lướt nhẹ trên mặt nước, những ngón tay để lại những vệt sóng lăn tăn. Cô ngước lên nhìn anh — nắng trưa chiếu qua vành nón, tạo bóng râm trên gương mặt anh, làm anh trông vừa quen vừa lạ.

Lượt 282

BẠN ĐÃ CHỌN

Bỗng nhiên khom người, vốc một nắm nước hắt nhẹ về phía anh — trêu đùa, phá vỡ không khí nghiêm túc.

Bỗng nhiên khom người, Vãn Ninh vốc một nắm nước hắt nhẹ về phía anh. Những giọt nước long lanh văng ra trong nắng, bắn lên ngực áo sơ mi trắng của anh, để lại những vệt ẩm loang dần. Hoài Cẩn khựng lại, mái chèo ngừng trên mặt nước. Anh nhìn cô — cô đã ngồi ngay ngắn trở lại, tay ôm đầu gối, vẻ mặt vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng khóe môi đã cong lên không kịp giấu. Anh nhìn cô một lát, rồi bất ngờ đặt mái chèo ngang thuyền, khom người vốc nước hắt về phía cô. Cô giật mình, né sang bên nhưng không kịp — nước bắn ướt gấu váy. "Anh chơi ăn gian!" Cô kêu lên, nhưng mắt đã cười cong. Anh chỉ nhìn cô, tay cầm mái chèo lên tiếp tục đẩy thuyền, vẻ mặt bình thản như thể vừa không làm gì. Nhưng cô thấy rõ — khóe môi anh vẫn còn giữ một đường cong nhẹ. Thuyền lướt tiếp trên mặt hồ yên ả, tiếng cười của hai người vọng ra, hòa cùng tiếng chim hót từ bờ.

Lượt 283

BẠN ĐÃ CHỌN

Thuyền vừa cập bến, Vãn Ninh bước lên trước, mái tóc bị gió làm rối nhẹ, gấu váy còn vương vài giọt nước. Hoài Cẩn đưa tay kéo cô lên bờ rồi nhận lấy khăn từ nhân viên. “Lau đi, không lát nữa lại than lạnh.” Vãn Ninh nhận khăn, vừa lau tóc vừa lườm anh. “Còn không phải tại anh.” “Ừ, tại anh.” Anh đáp tỉnh bơ, khiến cô chẳng biết nói gì thêm. Khương Hạ và Lục Minh Triết cũng vừa lên bờ. Minh Triết nhìn đồng hồ rồi hỏi: “Giờ muốn đi đâu tiếp?”

Vãn Ninh đưa tay vuốt lại tóc, gương mặt còn hồng sau lúc đùa nghịch dưới nước. Cô nhìn quanh khu hồ yên tĩnh, rồi quay sang Hoài Cẩn. Khương Hạ đứng bên cạnh, tay vắt chiếc khăn ướt lên vai, nhìn bạn với ánh mắt còn đầy hưng phấn. Lục Minh Triết đút tay vào túi quần, đợi câu trả lời. Nắng đã lên cao, mặt hồ lấp lánh như trải bạc, gió thổi nhẹ qua hàng thông bên bờ mang theo hương nhựa ấm áp. Vãn Ninh đưa mắt nhìn về phía con đường mòn ngoằn ngoèo dẫn lên ngọn đồi gần đó, nơi có thể nhìn thấy một mái chùa cổ kính ẩn hiện sau tán cây xanh. Cô chưa kịp nói gì thì Hoài Cẩn đã lên tiếng: "Hay lên đồi đi. Trên đó có một ngôi chùa cũ, phong cảnh đẹp." Cô quay sang nhìn anh, hơi bất ngờ vì anh biết chỗ này, nhưng rồi gật đầu.

Lượt 284

BẠN ĐÃ CHỌN

Bốn người thay đồ khô rồi theo con đường mòn lên đồi. Vãn Ninh đổi sang chiếc váy maxi trắng đơn giản, khoác thêm cardigan mỏng; mái tóc được buộc thấp để khỏi vướng khi đi bộ. Khương Hạ đi bên cạnh trong bộ đồ thể thao thoải mái, còn hai người đàn ông vẫn giữ vẻ gọn gàng dù vừa chơi dưới hồ. Đường lên đồi không quá dốc nhưng quanh co, hai bên phủ đầy cây xanh. Tiếng lá xào xạc hòa cùng tiếng chim khiến không gian yên tĩnh hẳn so với khu nghỉ dưỡng bên dưới. Đi được một đoạn, Vãn Ninh bắt đầu chậm lại. Hoài Cẩn lập tức quay đầu: “Mệt à?” “Không… chỉ hơi mỏi chân thôi.” Anh không nói gì, chỉ chậm bước lại để đi cạnh cô.

Đường lên đồi quanh co dưới tán cây xanh mát. Vãn Ninh chậm lại, mắt nhìn xuống những bậc đá rêu phong dưới chân. Hoài Cẩn lập tức chậm bước, đi cạnh cô, không nói gì nhưng tốc độ vừa phải để cô không phải cố theo kịp. Phía trước, Khương Hạ và Lục Minh Triết đã đi xa hơn, tiếng cười của Khương Hạ thỉnh thoảng vọng lại hòa cùng tiếng chim. Đến một khúc rẽ, con đường mòn tách làm hai nhánh — một nhánh rộng, bằng phẳng, chắc chắn dẫn lên đỉnh đồi; một nhánh nhỏ hơn, uốn lượn vào khu rừng rậm, tối hơn và có vẻ hoang sơ. Vãn Ninh dừng lại, nhìn hai con đường, rồi quay sang Hoài Cẩn. Anh đứng bên cạnh, cũng nhìn theo hướng cô đang nhìn. Cô có thể chọn con đường an toàn, dễ đi, hoặc rẽ vào lối mòn kia — nơi hứa hẹn một điều gì đó khác biệt.

Lượt 285

BẠN ĐÃ CHỌN

Đi theo con đường rộng, quay sang anh nói: "Đi lối này cho chắc. Em mỏi chân rồi, không muốn leo trèo nữa."

Vãn Ninh nói rồi bước theo con đường rộng, bước chân có phần nhẹ nhõm hơn. Hoài Cẩn đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa tay đỡ cô khi gặp những đoạn đá lồi lõm. Con đường rộng dẫn lên một khoảng đất bằng, nơi một ngôi chùa nhỏ nằm nép mình dưới bóng cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Cánh cổng gỗ đã bạc màu, mái ngói rêu phong, tĩnh lặng đến mức chỉ còn tiếng chuông gió leng keng trong gió. Vãn Ninh dừng lại trước cổng, nhìn lên tấm biển gỗ khắc chữ "Vân Sơn Cổ Tự" đã mờ theo thời gian. Cô quay sang Hoài Cẩn, định nói gì đó thì thấy anh đang nhìn vào một góc sân, nơi có một gốc cây mai già với những cành khô cong queo. Ánh mắt anh thoáng chút xa xăm, như thể đang nhìn thấy điều gì đó từ rất lâu trước đây.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.