Chương 59 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Vãn Ninh vừa bước xuống giường đã bị Hoài Cẩn kéo nhẹ cổ tay lại. “Khoan.” “Hửm?” Anh đưa tay chỉnh lại mấy lọn tóc rối trước trán cô, rồi mới buông ra. “Tóc em.” Cô sờ lên tóc, bật cười: “Rối lắm à?” “Ừm.” “Vậy mà anh không nói sớm.” “Anh thấy dễ thương.” Vãn Ninh lập tức quay mặt đi, tai đỏ lên
Cô sờ lên tóc, bật cười: "Rối lắm à?" "Ừm." "Vậy mà anh không nói sớm." "Anh thấy dễ thương." Vãn Ninh lập tức quay mặt đi, tai đỏ lên. Cô vờ cúi xuống chỉnh lại gấu váy ngủ, giấu đi nụ cười không kịp giấu. Bên ngoài, tiếng Khương Hạ lại vọng vào: "Hai người xong chưa? Tớ đói sắp chết rồi đây này!" Vãn Ninh vội đáp: "Ra ngay!" rồi chạy vào nhà vệ sinh chỉnh lại tóc. Khi cô bước ra, Hoài Cẩn đã đứng sẵn ở cửa, áo sơ mi trắng gọn gàng, tay cầm chìa khóa phòng. Anh nhìn cô từ đầu đến chân, rồi khẽ gật đầu, như hài lòng với những gì thấy. Cả bốn người cùng nhau ăn sáng ở nhà hàng ngoài trời, nơi những chiếc bàn gỗ nhỏ đặt dưới tán ô che nắng. Nắng sớm trong vắt, không khí mát lành. Lục Minh Triết vừa rót trà vừa hỏi: "Hôm nay về thành phố hay ở lại thêm?" Khương Hạ nhìn Vãn Ninh, chờ câu trả lời. Vãn Ninh đưa mắt nhìn Hoài Cẩn — anh đang bóc vỏ trứng cút cho cô, không hề ngước lên.
BẠN ĐÃ CHỌN
Vãn Ninh nhìn chén trứng trước mặt, rồi lại nhìn Hoài Cẩn. Anh vẫn thong thả bóc từng quả, đặt vào chén cô như thể câu hỏi kia chẳng liên quan gì đến mình. Cô chống cằm: “Anh tính sao?”
Vãn Ninh chống cằm nhìn anh. Anh vẫn thong thả bóc từng quả trứng cút, đặt vào chén cô như thể câu hỏi kia chẳng liên quan gì đến mình. "Anh tính sao?" Cô hỏi lại, giọng pha chút nũng nịu. Hoài Cẩn đặt quả trứng vừa bóc xong xuống, ngước lên nhìn cô. "Em muốn về thì về. Muốn ở lại thì ở." Anh nói đơn giản, như thể mọi lựa chọn đều nằm trong tay cô. Vãn Ninh nhìn anh một lát, rồi quay sang Lục Minh Triết: "Anh cho tụi em ở lại thêm một ngày được không ạ?" Minh Triết cười, gật đầu: "Phòng vẫn còn trống. Thích ở bao lâu cũng được." Khương Hạ ngồi bên cạnh reo lên: "Vậy chiều nay đi chợ nổi đi! Em nghe nói gần đây có một cái chợ trên sông rất đẹp." Vãn Ninh quay sang Hoài Cẩn, mắt sáng: "Anh đi không?" Anh nhìn cô, khẽ gật đầu, tay vẫn tiếp tục bóc quả trứng thứ tư bỏ vào chén cô.
BẠN ĐÃ CHỌN
Quay sang Khương Hạ, nói nhanh: "Hay để anh Minh Triết đưa cậu đi. Tớ với anh ấy đi riêng." — cố tình tạo cơ hội cho bạn.
Vãn Ninh quay sang Khương Hạ, nói nhanh: "Hay để anh Minh Triết đưa cậu đi. Tớ với anh ấy đi riêng." Cô liếc nhanh về phía Lục Minh Triết, thấy anh ta đang nâng tách trà, khóe môi hơi cong nhưng không nói gì. Khương Hạ sững lại, mở to mắt nhìn bạn, rồi hiểu ra — cô đang cố tình xếp mình với người đàn ông kia. "Vậy cũng được." Khương Hạ đáp, giọng giữ bình thản nhưng tai đã ửng đỏ. Lục Minh Triết đặt tách trà xuống, nhìn hai cô gái rồi nói: "Chiều ba giờ, tôi đưa cô đi. Còn hai người kia tự lo." Anh ta đứng dậy, vỗ vai Hoài Cẩn rồi bỏ đi. Hoài Cẩn nhìn Vãn Ninh, không nói gì, chỉ khẽ nhướng mày — một câu hỏi im lặng. Cô cúi xuười ăn quả trứng cuối cùng trong chén, giả vờ không thấy ánh mắt anh.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hoài Cẩn nhìn cô thêm vài giây rồi mới thu ánh mắt lại, tiếp tục dùng bữa. Nhưng bàn tay anh vẫn chậm rãi đẩy đĩa trái cây về phía cô. “Ăn thêm đi.” Vãn Ninh ngẩng lên: “Anh không hỏi em à?” “Hỏi gì?” “Về chuyện vừa nãy.” Hoài Cẩn nhấp một ngụm trà, vẻ mặt bình thản. “Anh biết em muốn làm gì rồi.” “Biết mà vẫn không hỏi?”
Hoài Cẩn nhấp một ngụm trà, vẻ mặt bình thản. "Anh biết em muốn làm gì rồi." "Biết mà vẫn không hỏi?" Anh đặt tách trà xuống, nhìn cô. "Vì anh biết em có lý do của mình." Câu trả lời của anh đơn giản, nhưng lại khiến cô im lặng. Cô nhìn anh một lát, rồi cúi xuười ăn tiếp miếng trái cây trong đĩa. Nắng sớm đã lên cao, tràn ngập khu vườn. Tiếng chim hót ríu rít, gió thổi nhẹ qua tán ô làm rung những tua rua trắng. Khương Hạ đã đứng dậy, nói muốn về phòng chuẩn bị cho chuyến đi chợ nổi chiều nay. Cô ấy đi ngang qua Vãn Ninh, khẽ huých nhẹ vào vai bạn, thì thầm: "Cảm ơn nhé." rồi bước nhanh vào trong. Vãn Ninh mỉm cười, quay sang Hoài Cẩn — anh vẫn ngồi đó, nhìn cô với ánh mắt dịu dàng đến lạ. Cô bỗng thấy lòng mình nhẹ hẳn. Dù còn nhiều điều chưa nói, nhưng ít nhất ở bên anh, cô cảm thấy an toàn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cầm điện thoại lên, xem giờ rồi nói: "Còn mấy tiếng nữa mới đến chiều. Mình làm gì bây giờ?"
Cầm điện thoại lên, xem giờ rồi nói: "Còn mấy tiếng nữa mới đến chiều. Mình làm gì bây giờ?" Cô đặt điện thoại xuống bàn, chống cằm nhìn anh. Hoài Cẩn suy nghĩ một lát, rồi đáp: "Có một nơi anh muốn đưa em đến." Anh đứng dậy, đưa tay ra cho cô. Cô nắm lấy tay anh, không hỏi đi đâu, chỉ để anh dẫn đi. Họ rời khỏi nhà hàng, băng qua khu vườn, men theo một con đường mòn nhỏ nằm khuất sau dãy biệt thự. Con đường lát đá cũ kỹ, hai bên là những bụi hoa dại mọc hoang sơ. Đi khoảng mười phút, họ đến một khu vườn nhỏ nằm ẩn mình giữa những tán cây cổ thụ. Ở giữa khu vườn là một chiếc xích đu gỗ cũ, phủ đầy lá khô. Vài tia nắng xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. "Đây là nơi anh hay đến mỗi khi lên đây một mình." Anh nói, giọng nhẹ. Vãn Ninh nhìn quanh, cảm nhận sự yên tĩnh đến lạ thường.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


