Chương 60 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 60
Hạnh Phúc99/100
Sức Hút97/100
Danh Tiếng94/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Khương Hạ
thân thiết, tin tưởng
Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào, sâu đậm
Cố Hoài Dương
thân thiết
Lục Minh Triết
quen biết, thiện cảm
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 296

BẠN ĐÃ CHỌN

Ngồi lên xích đu, kéo anh ngồi xuống cạnh mình: "Kể em nghe về những lần anh đến đây một mình đi."

Vãn Ninh ngồi lên xích đu, kéo anh ngồi xuống cạnh mình. Chiếc xích đu gỗ cũ kêu cót két dưới sức nặng của hai người. "Kể em nghe về những lần anh đến đây một mình đi." Cô nhìn anh, mắt đầy tò mò. Hoài Cẩn ngồi im một lát, mắt nhìn ra khoảng vườn vắng. "Hồi đại học, có lần anh lên đây một mình sau khi thi trượt một môn quan trọng." Giọng anh chậm rãi. "Ngồi ở đây cả buổi chiều, nghĩ xem mình sai ở đâu." Anh dừng lại, khóe môi hơi cong. "Lần thứ hai là khi anh biết mình sắp kết hôn với em." Vãn Ninh ngẩn ra. "Anh đến đây để nghĩ xem nên nói chuyện đó với em thế nào." Cô nhìn anh, không ngờ anh lại có những khoảnh khắc như thế. Gió thổi qua, vài chiếc lá khô rơi xuống vai anh. Cô đưa tay gỡ nhẹ chiếc lá, nhưng không rụt tay lại.

Lượt 297

BẠN ĐÃ CHỌN

Đặt tay lên tay anh, nhìn thẳng vào mắt: "Vậy hôm nay anh đưa em đến đây để nói gì với em?"

Đặt tay lên tay anh, Vãn Ninh nhìn thẳng vào mắt anh dưới tán cây cổ thụ, nơi những vệt nắng vẽ lên mặt đất những đốm sáng lung linh. “Vậy hôm nay anh đưa em đến đây để nói gì với em?” Giọng cô không lớn, nhưng đủ để anh nghe rõ từng chữ. Hoài Cẩn nhìn cô, mắt anh tối lại một chút. Anh mở miệng, nhưng rồi lại im lặng. Tay anh đặt dưới tay cô — ấm, nhưng hơi siết nhẹ. Một con chim bay ngang qua, tiếng vỗ cánh vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh nhìn cô thật lâu, rồi khẽ nói: “Anh đưa em đến đây vì đây là nơi anh từng hứa với bản thân — nếu có một ngày anh gặp lại em, anh sẽ không để em đi lần nữa.” Vãn Ninh ngẩn ra, tay cô khẽ run lên. Cô chưa kịp hỏi “gặp lại” nghĩa là gì, thì anh đã cúi xuười, áp trán lên trán cô, nhắm mắt lại.

Hạnh Phúc 1
Lượt 298

BẠN ĐÃ CHỌN

Vãn Ninh không nói gì. Cô chỉ cảm nhận hơi thở của anh ở khoảng cách rất gần, bàn tay vẫn nằm trong tay anh. “Hoài Cẩn…” “Hửm?” “Anh làm em càng tò mò hơn rồi.” Anh khẽ cười, trán vẫn tựa vào trán cô. “Anh biết.” “Vậy sao không nói luôn?” “Vì anh muốn em tự nhớ ra.” Cô nhìn anh vài giây, rồi bất giác cong môi. “Anh đúng là…”

Vãn Ninh không nói gì. Cô chỉ cảm nhận hơi thở của anh ở khoảng cách rất gần, bàn tay vẫn nằm trong tay anh. "Hoài Cẩn…" "Hửm?" "Anh làm em càng tò mò hơn rồi." Anh khẽ cười, trán vẫn tựa vào trán cô. "Anh biết." "Vậy sao không nói luôn?" "Vì anh muốn em tự nhớ ra." Cô nhìn anh vài giây, rồi bất giác cong môi. "Anh đúng là…" Cô không nói hết câu, chỉ lắc đầu, nhưng tay vẫn nắm lấy tay anh không rời. Gió thổi qua khu vườn vắng, mang theo tiếng lá xào xạc. Họ ngồi im trên chiếc xích đu cũ, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim mình đập. Một lúc sau, cô nói nhỏ: "Em sẽ nhớ ra. Em hứa." Anh không trả lời, chỉ siết nhẹ tay cô. Phía xa, tiếng chuông chùa vọng lại từ ngọn đồi bên cạnh, ngân dài trong không trung.

Lượt 299

BẠN ĐÃ CHỌN

Ngồi im thêm một lúc, rồi hỏi anh: "Nếu em không nhớ ra, anh sẽ nói cho em biết chứ?"

Ngồi im thêm một lúc, Vãn Ninh ngước lên nhìn anh. Gió thổi nhẹ qua tán cây, mang theo vài chiếc lá vàng rơi xuống vai cô. "Nếu em không nhớ ra, anh sẽ nói cho em biết chứ?" Giọng cô nhẹ, nhưng có một sự khẩn thiết mà cô không cố giấu. Hoài Cẩn nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt sâu thẳm như đang cân nhắc. Rồi anh khẽ gật đầu. "Sẽ." Chỉ một chữ, nhưng đủ để cô thở phào. Cô mỉm cười, dựa đầu vào vai anh lần nữa. Cả hai ngồi im trên chiếc xích đu cũ, lắng nghe tiếng gió và tiếng chim từ xa vọng lại. Một lúc sau, tiếng chuông điện thoại phá vỡ không gian yên tĩnh — Khương Hạ gọi, giọng hồ hởi: "Hai người đâu rồi? Sắp ba giờ rồi, đi chợ nổi thôi!" Vãn Ninh bật cười, đứng dậy kéo tay anh: "Đi thôi, bạn em đang đợi."

Hạnh Phúc +1
Lượt 300

BẠN ĐÃ CHỌN

Nắm tay anh chạy nhanh về phía khu nghỉ dưỡng, vừa chạy vừa cười — như hai đứa trẻ trốn học.

Nắm tay anh chạy nhanh về phía khu nghỉ dưỡng, Vãn Ninh vừa chạy vừa cười, tóc bay tung trong gió. Hoài Cẩn để cô kéo đi, bước chân vẫn vững vàng nhưng khóe môi đã cong lên từ lúc nào. Họ băng qua con đường mòn, qua khu vườn hoa dại, tiếng cười vọng ra hòa cùng tiếng chim chiều. Đến cổng khu nghỉ dưỡng, họ thấy Khương Hạ và Lục Minh Triết đã đứng sẵn bên bến thuyền. Khương Hạ đang đội một chiếc nón lá mua từ đâu đó, tay cầm mái chèo, trông như một cô lái đò thực thụ. Thấy hai người chạy đến, cô huýt sáo: "Ồ, hai người đi trốn về rồi à?" Vãn Ninh thở hổn hển, buông tay anh, chỉ vào Khương Hạ: "Cậu đội nón lá làm gì thế?" Khương Hạ xoay xoay chiếc nón trên tay: "Mới mua của một bà cụ ở đầu bến. Đẹp không?" Lục Minh Triết đứng bên cạnh, nhìn cô với ánh mắt không rõ là buồn cười hay thích thú. Bốn người lên hai thuyền nhỏ, rời bến giữa nắng chiều vàng óng.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.