Chương 61 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Chiếc thuyền chầm chậm rời bến, mặt hồ gợn lên những vòng nước nhỏ dưới mái chèo. Nắng chiều đã dịu, phủ một lớp vàng mỏng lên những hàng cây ven bờ. Khương Hạ ngồi đối diện Vãn Ninh, chiếc nón lá đặt trên đầu, vừa phe phẩy mái chèo vừa hỏi: “Chiều nay hai người đi đâu vậy?” “Đi dạo thôi.” Vãn Ninh đáp rất nhanh. Khương Hạ nhìn cô, rồi liếc sang Hoài Cẩn. Thấy gương mặt bạn mình đỏ hơn bình thường, cô lập tức cười đầy ẩn ý.
Vãn Ninh nhìn ra mặt hồ, giả vờ không thấy nụ cười đầy ẩn ý của bạn. Nắng chiều vàng rực trải dài trên mặt nước, những chiếc thuyền nhỏ bắt đầu tụ tập về khu chợ nổi phía xa, nơi những ghe hàng đầy ắp trái cây và hoa tươi đang neo đậu hai bên bờ. Tiếng người mua bán râm ran vọng lại từ xa, hòa cùng tiếng mái chèo khua nước. Cô quay sang nhìn Hoài Cẩn - anh đang nhìn về phía chợ, tay vẫn cầm mái chèo, nhưng thỉnh thoảng lại liếc về phía cô. Khương Hạ ngồi đối diện, bỗng nhiên nói: "Mà này, hồi nhỏ cậu có hay theo mẹ đi chợ nổi không?" Vãn Ninh suy nghĩ một lát: "Có. Hồi đó mẹ hay dẫn em đi chợ nổi Cái Răng vào mỗi sáng chủ nhật." Cô cười, nhớ lại. "Có lần em còn làm rơi cả dép xuống sông." Khương Hạ cười phá lên. Hoài Cẩn nhìn cô, ánh mắt dịu đi. "Chắc hồi đó em dễ thương lắm." Anh nói nhỏ, nhưng đủ để cô nghe thấy. Cô quay sang, bắt gặp ánh mắt anh, bỗng thấy lòng mình ấm áp lạ thường.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cúi xuười, mân mê tà váy, rồi ngước lên cười với anh: "Vậy mà bây giờ em không dễ thương nữa à?"
Vãn Ninh cúi xuười, mân mê tà váy, rồi ngước lên cười với anh: "Vậy mà bây giờ em không dễ thương nữa à?" Giọng cô pha chút đùa cợt, nhưng mắt lại long lanh. Hoài Cẩn nhìn cô một lát, tay vẫn cầm mái chèo, nhưng khóe môi đã cong lên. "Có." Anh nói. "Vẫn dễ thương." Câu trả lời ngắn gọn, nhưng đủ làm cô cúi gằm mặt xuống, tai đỏ ửng. Khương Hạ ngồi đối diện, nhìn cảnh này thì lắc đầu, cầm mái chèo lên tự lực đẩy thuyền về phía chợ nổi. "Thôi, tớ chèo cho hai người nói chuyện." Cô vừa chèo vừa lẩm bẩm: "Đi chơi mà còn bị cho ăn cơm chó." Vãn Ninh bật cười, định nói gì đó thì thuyền đã cập vào một ghe trái cây đầy ắp xoài chín thơm lừng. Bà chủ ghe mời chào nhiệt tình, giọng miền Tây ngọt ngào. Hoài Cẩn đưa tay chọn mấy quả xoài chín vàng, trả tiền rồi đưa cho cô. Cô cầm quả xoài trên tay, mùi thơm dịu ngọt, lòng bỗng thấy bình yên lạ thường.
BẠN ĐÃ CHỌN
Một ông chủ quầy trái cây ven sông nhiệt tình mời chào, giọng mang âm hưởng địa phương. Hoài Cẩn dừng lại, chọn mấy quả đào và lê vừa chín tới, thanh toán rồi đưa túi trái cây cho Vãn Ninh. Cô nhận lấy, hơi bất ngờ: “Anh mua làm gì nhiều vậy?” “Lát nữa em lại kêu đói.” Vãn Ninh bật cười, ôm túi trái cây vào lòng. Hương đào thoang thoảng quyện trong gió, phía xa là tiếng chuông từ một ngôi chùa cổ vọng lại. Con phố ven sông lên đèn từng chút một, những chiếc đèn lồng đỏ phản chiếu xuống mặt nước thành những vệt sáng lay động. Vãn Ninh nhìn khung cảnh trước mắt, bất giác thấy lòng bình yên. Cô đâu biết rằng, phía bên kia con sông, những dãy nhà cổ nối tiếp nhau dưới ánh chiều tà — một khung cảnh rất đỗi quen thuộc với Hoài Cẩn từ những năm tháng còn nhỏ.
Cô đâu biết rằng, phía bên kia con sông, những dãy nhà cổ nối tiếp nhau dưới ánh chiều tà — một khung cảnh rất đỗi quen thuộc với Hoài Cẩn từ những năm tháng còn nhỏ. Vãn Ninh ôm túi trái cây trong lòng, mắt nhìn theo những chiếc đèn lồng đỏ đang dần được thắp sáng dọc bờ sông. Cô quay sang định nói với anh điều gì, thì thấy anh đang nhìn về phía dãy nhà cổ bên kia sông, ánh mắt xa xăm. "Anh từng sống ở đây à?" Cô hỏi, giọng tò mò. Anh khựng lại một chút, rồi gật đầu. "Hồi nhỏ, anh ở với bà ngoại trong căn nhà cuối dãy phố cổ đó." Anh chỉ tay về phía xa. "Mỗi chiều, anh thường ra bờ sông ngồi cho mèo hoang ăn." Vãn Ninh nhìn theo hướng tay anh, lòng bỗng có một cảm giác rất lạ — như thể những mảnh ghép trong ký ức của cô đang bắt đầu khớp lại với nhau. Cô nhìn anh, định hỏi thêm, thì Khương Hạ từ phía sau chạy tới, tay cầm hai que kem: "Ăn kem không? Ở đây có kem dừa ngon lắm!"
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhận kem từ tay Khương Hạ, nhưng mắt vẫn nhìn về phía dãy nhà cổ — trong lòng đã có một dự cảm mơ hồ.
Nhận kem từ tay Khương Hạ, Vãn Ninh cầm que kem trên tay nhưng mắt vẫn không rời khỏi dãy nhà cổ bên kia sông. Trong lòng cô bỗng dấy lên một dự cảm mơ hồ, như thể những ký ức xưa cũ đang ùa về từ một cánh cửa nào đó vừa hé mở. Cô cắn một miếng kem, vị dừa ngọt lịm tan trên đầu lưỡi, nhưng tâm trí đã bay đi rất xa. Hoài Cẩn đứng bên cạnh, không nói gì, chỉ lặng lẽ đợi. Khương Hạ liếc nhìn hai người rồi kéo tay Lục Minh Triết: "Đi qua kia mua bánh tráng trộn đi, tớ thèm quá." Cả hai rời đi, để lại Vãn Ninh và Hoài Cẩn đứng bên bờ sông chiều muộn. Nắng đã tắt hẳn, những ngọn đèn lồng đỏ bắt đầu lung linh trên mặt nước. Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt có điều gì đó đã thay đổi — không còn là sự tò mò đơn thuần, mà là một nỗi niềm khó tả.
BẠN ĐÃ CHỌN
“Cậu bé đó… là anh đúng không?” Một lúc sau, anh mới gật đầu. “Ừ.” Vãn Ninh đứng sững. Cô nhìn anh, rồi nhìn xuống bàn tay mình như thể đang cố ghép lại tất cả những điều đã xảy ra. “Con mèo…” “Anh nhặt nó về sau hôm đó.” “Bức ảnh trong phòng làm việc…” “Là nó.” “Còn câu anh nói ở chùa…” Hoài Cẩn nhìn cô. “Anh đã nhận ra em từ lần đầu gặp lại.” Cô im lặng rất lâu. “Vậy tại sao anh không nói?” Anh bước đến gần, ánh đèn lồng đỏ hắt lên gương mặt anh, làm ánh mắt vốn trầm tĩnh càng trở nên sâu hơn. “Vì lúc đó em không nhớ anh.” Anh đưa tay khẽ chạm lên tóc cô. “Anh không muốn ép em nhớ một người mà em đã quên.”
Vãn Ninh đứng sững. Lời anh nói như một mũi kim chích nhẹ vào lớp màng ký ức mờ nhạt của cô. Cô nhìn anh — người đàn ông trước mặt, từng là cậu bé ngồi một mình dưới gốc cây mai già, đầu gối trầy xước, không khóc, không nói. Cô đưa tay chạm nhẹ lên cánh tay anh, như để kiểm tra xem anh có thật không. "Em đã quên thật." Giọng cô khẽ, pha chút tự trách. "Quên mất cậu bé đã nhìn em chằm chằm như thể em là cả thế giới." Anh không nói gì, chỉ nhìn cô. Ánh đèn lồng đỏ phản chiếu xuống mặt sông, tạo thành những vệt sáng lung linh. Cô cúi xuười, mỉm cười một mình. "Nhưng mà... em mừng vì cuối cùng cũng tìm được cậu ấy." Cô ngước lên nhìn anh, mắt long lanh. "Dù hơi trễ." Hoài Cẩn khẽ cười, đưa tay lau nhẹ khóe mắt cô. "Không trễ." Anh nói. "Đúng lúc."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


