Chương 62 / 78
Yêu thầm từ rất lâu
Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống yên bình
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Ôm chầm lấy anh giữa bờ sông vắng, mặt vùi vào ngực anh — không nói gì, chỉ để nước mắt thấm vào áo anh.
Cô ôm chầm lấy anh giữa bờ sông vắng, mặt vùi vào ngực anh, không nói gì. Những giọt nước mắt lặng lẽ thấm vào lớp áo sơ mi trắng, để lại những vệt ẩm loang dần. Anh không hỏi, chỉ đưa tay ôm lại, một tay đặt sau gáy cô, tay kia vòng qua eo, kéo cô sát vào lòng. Gió sông thổi qua, mang theo hương đào thoang thoảng từ túi trái cây vẫn còn kẹp giữa hai người. Phía xa, tiếng nhạc từ một chiếc ghe du lịch vọng lại, nhẹ nhàng như một bản nhạc nền cho khoảnh khắc này. Một lúc lâu sau, cô mới ngước lên, mắt đỏ hoe nhưng khóe môi đã cong. "Xấu quá ha." Cô cười, lấy tay quệt nước mắt. Anh nhìn cô, đưa ngón tay lau nhẹ vệt nước còn đọng trên má cô. "Không xấu." Anh nói. "Em khóc cũng đẹp." Cô bật cười, đập nhẹ vào ngực anh. Phía cuối con phố, tiếng Khương Hạ gọi vọng lại: "Hai người ơi, bánh tráng trộn xong rồi!"
BẠN ĐÃ CHỌN
Vãn Ninh vội lùi khỏi vòng tay anh, cúi đầu lau lại khóe mắt. Cô hít một hơi, cố lấy lại vẻ bình thường. “Đi thôi, không Khương Hạ lại tưởng tụi mình bỏ cô ấy lại.” Hoài Cẩn nhìn đôi mắt vẫn còn hơi đỏ của cô, khẽ cười. “Ừm.” Hai người vừa quay lại đã thấy Khương Hạ đứng dưới mái hiên, trên tay cầm hai túi đồ ăn. Lục Minh Triết đứng bên cạnh, một tay đút túi, tay còn lại cầm mấy xiên bánh nướng.
Vãn Ninh vội lùi khỏi vòng tay anh, cúi đầu lau lại khóe mắt. Cô hít một hơi, cố lấy lại vẻ bình thường. "Đi thôi, không Khương Hạ lại tưởng tụi mình bỏ cô ấy lại." Hoài Cẩn nhìn đôi mắt vẫn còn hơi đỏ của cô, khẽ cười. "Ừm." Hai người vừa quay lại đã thấy Khương Hạ đứng dưới mái hiên, trên tay cầm hai túi đồ ăn. Lục Minh Triết đứng bên cạnh, một tay đút túi, tay còn lại cầm mấy xiên bánh nướng. Khương Hạ nhìn Vãn Ninh, thấy mắt bạn hơi đỏ thì khựng lại một nhịp, nhưng không hỏi gì. Cô chỉ đưa túi bánh tráng trộn cho bạn: "Ăn đi, tớ gọi thêm ớt rồi." Vãn Ninh cười, nhận lấy. Bốn người đứng dưới mái hiên nhỏ, ăn bánh tráng trộn giữa phố cổ lên đèn. Vị chua ngọt cay hòa quyện trên đầu lưỡi, gió sông thổi mát rượi. Vãn Ninh liếc nhìn Hoài Cẩn — anh đang cầm xiên bánh nướng, không ăn, chỉ nhìn cô. Cô cúi xuười, lòng bình yên đến lạ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Rủ cả nhóm đi dạo phố cổ thêm một lát, len lỏi vào những con hẻm nhỏ — muốn kéo dài khoảnh khắc này.
Bốn người len lỏi vào những con hẻm nhỏ của phố cổ, nơi những ngôi nhà gỗ cũ kỹ nối tiếp nhau dưới ánh đèn lồng vàng cam. Con hẻm lát đá ẩm ướt, phản chiếu ánh sáng lấp lánh sau cơn mưa chiều. Vãn Ninh đi trước, thỉnh thoảng dừng lại trước một cửa hàng nhỏ bán đồ thủ công, tay nâng niu những chiếc lồng đèn giấy. Khương Hạ theo sau, tay cầm theo túi bánh tráng trộn vẫn còn ăn dở, thỉnh thoảng lại trêu Lục Minh Triết về khả năng chụp ảnh của anh ta. Hoài Cẩn đi sau cùng, mắt luôn dõi theo bóng dáng quen thuộc phía trước. Đến một ngã rẽ, Vãn Ninh dừng lại trước một căn nhà nhỏ có cánh cửa gỗ màu xanh đã bạc màu, trước sân là một gốc me già. Cô quay sang nhìn Hoài Cẩn, ánh mắt hỏi han không lời. Anh bước đến gần, đứng cạnh cô, nhìn căn nhà. "Là đây." Anh nói khẽ. "Nhà của bà ngoại anh." Cô nhìn cánh cửa gỗ xanh đã phai màu theo thời gian, lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả. Khương Hạ và Lục Minh Triết đứng lại phía sau, im lặng, như hiểu rằng khoảnh khắc này không thuộc về họ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đưa tay chạm nhẹ vào cánh cửa gỗ cũ, rồi quay sang anh: "Có thể vào trong được không? Em muốn xem."
Cánh cửa gỗ cũ kêu cót két dưới tay cô, tiếng kim loại lạnh lẽo chạm vào nhau vang lên trong không gian tĩnh lặng. Bên trong là một khoảng sân nhỏ lát gạch đỏ đã rêu phong, vài chậu cây cảnh đặt dọc theo bờ tường. Một chiếc xích đu cũ treo dưới mái hiên, đung đưa nhẹ trong gió chiều. Vãn Ninh bước vào, mắt nhìn quanh. Mọi thứ đều cũ kỹ, nhưng vẫn còn vương vấn hơi ấm của một thời xa xưa. Cô dừng lại trước một bức ảnh đen trắng treo trên tường — một bà cụ tóc bạc ngồi trên ghế, tay ôm một cậu bé chừng bảy, tám tuổi. Cậu bé trong ảnh nhìn thẳng vào ống kính, mắt to tròn, không cười. Vãn Ninh nhận ra ngay — đó là anh. Cô quay sang, thấy Hoài Cẩn đang đứng ở ngưỡng cửa, tay đút túi, nhìn cô từ xa. Ánh mắt anh có điều gì đó rất khẽ — như thể đang xem cô khám phá một phần ký ức của chính mình.
BẠN ĐÃ CHỌN
Bước đến bên bức ảnh, chạm nhẹ vào gương mặt cậu bé trong khung kính, rồi quay sang anh: "Hồi đó anh cũng dễ thương ghê. Sao bây giờ lại lạnh lùng thế?"
Bước đến bên bức ảnh, Vãn Ninh chạm nhẹ vào gương mặt cậu bé trong khung kính, ngón tay lướt qua lớp kính mờ. Cô quay sang anh, mắt vẫn còn vương nét cười: "Hồi đó anh cũng dễ thương ghê. Sao bây giờ lại lạnh lùng thế?" Hoài Cẩn bước đến gần, đứng cạnh cô, nhìn bức ảnh của chính mình. "Lớn lên rồi." Anh đáp, giọng bình thản. "Không thể dễ thương mãi." Vãn Ninh bật cười, quay sang nhìn anh. "Nhưng mà..." Cô ngừng lại, tay vẫn đặt trên khung ảnh. "Em thấy anh bây giờ vẫn dễ thương." Câu nói nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ làm anh khựng lại. Anh nhìn cô một lát, rồi quay mặt đi, nhưng cô kịp thấy khóe môi anh cong lên. Phía ngoài cửa, Khương Hạ và Lục Minh Triết đang ngồi trên bậc thềm, ăn bánh tráng trộn, không vào trong. Tiếng cười của họ vọng vào, hòa cùng tiếng gió chiều. Vãn Ninh rời tay khỏi khung ảnh, quay sang nhìn quanh căn nhà một lần cuối, rồi bước ra phía sân sau.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


