Chương 63 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 63
Hạnh Phúc99/100
Sức Hút97/100
Danh Tiếng95/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Khương Hạ
thân thiết, tin tưởng
Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào, sâu đậm
Cố Hoài Dương
thân thiết
Lục Minh Triết
quen biết, thiện cảm
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 311

BẠN ĐÃ CHỌN

Vãn Ninh bước chậm trên lối đá, bàn tay vô thức lướt qua những chiếc lá xanh bên cạnh. Hoài Cẩn từ phía sau đi tới, trên tay cầm hai cốc nước. “Ra đây làm gì?” “Em muốn xem một chút.” Cô dừng lại trước một gốc cây mai già nằm ở cuối vườn. “Cây này…” “Là anh trồng.” Cô quay sang nhìn anh. “Thật à?”

Vãn Ninh bước chậm trên lối đá, bàn tay vô thức lướt qua những chiếc lá xanh bên cạnh. Hoài Cẩn từ phía sau đi tới, trên tay cầm hai cốc nước. "Ra đây làm gì?" "Em muốn xem một chút." Cô dừng lại trước một gốc cây mai già nằm ở cuối vườn. "Cây này…" "Là anh trồng." Cô quay sang nhìn anh. "Thật à?" Anh gật đầu, bước đến đứng cạnh cô. "Hồi đó bà ngoại anh mất, anh về đây dọn dẹp. Thấy cây mai trong góc vườn bị gãy sau cơn bão, anh trồng lại." Anh dừng lại, nhìn lên tán cây. "Cũng hơn mười năm rồi." Vãn Ninh nhìn cây mai già, những cành xoè rộng che bóng mát cho cả góc vườn. Gió thổi qua, vài chiếc lá rơi nhẹ xuống vai cô. Cô không nói gì, chỉ đứng đó, cảm nhận sự bình yên len lỏi qua từng thớ thịt. Cô quay sang nhìn anh — anh đang nhìn cây mai, mắt xa xăm, như đang nhìn lại cả một quãng đời dài phía sau.

Lượt 312

BẠN ĐÃ CHỌN

Vãn Ninh khẽ nắm lấy tay anh. “Hoài Cẩn.” “Hửm?” “Nếu ngày đó anh thật sự đã đợi em… thì từ bây giờ em sẽ không để anh phải đợi nữa.” Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt dịu xuống. “Em chắc chứ?” “Chắc.” Cô mỉm cười, siết nhẹ tay anh. “Sau này có chuyện gì cũng phải nói với em. Đừng tự mình chịu nữa.” Hoài Cẩn im lặng vài giây rồi gật đầu. “Được. Anh hứa.” Vãn Ninh nhìn anh, khóe môi cong lên. “Em cũng hứa.” Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc cô, rồi cúi xuống hôn cô. Nụ hôn chậm rãi và dịu dàng, không vội vàng, chỉ như một lời xác nhận cho những điều cả hai vừa nói. Khi tách ra, trán anh vẫn tựa nhẹ vào trán cô. “Vậy sau này đừng chạy nữa.” Vãn Ninh bật cười. “Anh cũng đừng để mất em.”

Vãn Ninh khẽ nắm lấy tay anh. "Hoài Cẩn." "Hửm?" "Nếu ngày đó anh thật sự đã đợi em… thì từ bây giờ em sẽ không để anh phải đợi nữa." Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt dịu xuống. "Em chắc chứ?" "Chắc." Cô mỉm cười, siết nhẹ tay anh. "Sau này có chuyện gì cũng phải nói với em. Đừng tự mình chịu nữa." Hoài Cẩn im lặng vài giây rồi gật đầu. "Được. Anh hứa." Vãn Ninh nhìn anh, khóe môi cong lên. "Em cũng hứa." Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc cô, rồi cúi xuống hôn cô. Nụ hôn chậm rãi và dịu dàng, không vội vàng, chỉ như một lời xác nhận cho những điều cả hai vừa nói. Khi tách ra, trán anh vẫn tựa nhẹ vào trán cô. "Vậy sau này đừng chạy nữa." Vãn Ninh bật cười. "Anh cũng đừng để mất em." Họ đứng dưới tán cây mai già, tay vẫn nắm chặt, gió chiều thổi qua mang theo hương hoa nhài từ khu vườn bên cạnh. Phía xa, tiếng cười của Khương Hạ và Lục Minh Triết vọng lại từ ngoài ngõ, nhưng lúc này, thế giới của họ chỉ còn lại hai người.

Danh Tiếng +1
Lượt 313

BẠN ĐÃ CHỌN

Tối hôm đó, sau khi dùng bữa cùng Khương Hạ và Lục Minh Triết, bốn người thu dọn hành lý, chuẩn bị kết thúc chuyến đi. Vì trời đã muộn, Hoài Cẩn quyết định ở lại thêm một đêm rồi sáng hôm sau mới trở về thành phố. Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày len qua rèm cửa, phủ một lớp sáng dịu lên căn phòng. Vãn Ninh tỉnh dậy trước, nằm yên vài giây rồi quay sang nhìn người bên cạnh. Hoài Cẩn vẫn còn ngủ, mái tóc hơi rối, gương mặt khi không có vẻ nghiêm nghị thường ngày trông mềm hơn hẳn. Cô nhìn anh một lúc rồi khẽ cười, đưa tay chạm nhẹ lên tóc anh. Hoài Cẩn nhíu mày, từ từ mở mắt. “Dậy rồi?” “Dạ.” “Nhìn anh làm gì?” “Không có gì.” Anh nhìn cô vài giây, rồi kéo cô lại gần, giọng còn mang chút khàn vì vừa tỉnh ngủ. “Vậy ngủ thêm.” Vãn Ninh bật cười, tựa vào ngực anh. “Không ngủ nữa. Hôm nay phải về mà.” “Ừm.” Anh ôm cô thêm một lúc rồi mới chịu buông.

Vãn Ninh nằm yên trong vòng tay anh thêm một lúc, cảm nhận hơi ấm và nhịp tim đều đặn dưới tai cô. Cô ngước lên, thấy anh đã nhắm mắt lại, nhưng tay vẫn vòng qua eo cô, không muốn buông. Cô khẽ cười, rón rén rời khỏi giường, bước ra ban công. Nắng sớm trong vắt, tràn ngập khu vườn bên dưới. Những giọt sương còn đọng trên lá, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của vùng núi. Tiếng bước chân nhẹ nhàng từ phía sau — Hoài Cẩn đã dậy, bước ra đứng cạnh cô, tay đặt nhẹ lên vai cô. "Dậy sớm thế?" Giọng anh còn hơi khàn. "Em muốn ngắm cảnh lần cuối trước khi về." Anh không nói gì, chỉ đứng đó cùng cô, nhìn ra khoảng vườn xa. Một lúc sau, tiếng gõ cửa vang lên — tiếng Khương Hạ: "Dậy chưa? Ăn sáng rồi về!" Vãn Ninh bật cười, quay vào trong.

Lượt 314

BẠN ĐÃ CHỌN

Vào phòng tắm thay đồ thật nhanh, rồi chạy ra mở cửa, tươi cười: "Đi thôi! Về nhà thôi!"

Vào phòng tắm thay đồ thật nhanh, Vãn Ninh chạy ra mở cửa, tươi cười: "Đi thôi! Về nhà thôi!" Cô buộc vội mái tóc đuôi ngựa cao, chiếc váy trắng đơn giản làm cô trông tươi tắn như nắng sớm. Khương Hạ đứng ngoài cửa, nhìn bạn từ đầu đến chân: "Ồ, hôm nay sao hăng hái thế?" Vãn Ninh cười, không trả lời. Mười lăm phút sau, cả nhóm đã ngồi gọn trong xe. Hoài Cẩn lái, Vãn Ninh ngồi ghế phụ, Khương Hạ và Lục Minh Triết ở ghế sau. Xe lăn bánh rời khỏi Vân Sơn Retreat, băng qua những con đường đèo uốn lượn giữa rừng thông xanh ngắt. Nắng sớm tràn vào xe, gió mát thổi qua khe cửa. Vãn Ninh ngồi im, mắt nhìn ra cửa sổ, nhưng tay vẫn đặt trên tay anh, không rời. Đến một trạm dừng chân giữa đường, Hoài Cẩn tấp xe vào lề. "Xuống uống nước không?" Cả nhóm xuống xe, đứng dưới tán cây bàng già bên đường. Khương Hạ kéo Lục Minh Triết đi mua nước, để lại hai người đứng dưới bóng cây.

Lượt 315

BẠN ĐÃ CHỌN

Vãn Ninh đứng dưới tán cây bàng, gió thổi qua làm vài chiếc lá khô rơi xuống mặt đường. Cô nhìn chiếc xe đậu bên cạnh rồi quay sang Hoài Cẩn. “Còn bao lâu nữa mới về tới nhà?” “Khoảng hai tiếng.” Cô khẽ thở dài: “Lâu vậy…” Hoài Cẩn nhìn vẻ mặt cô, bật cười. Anh đưa tay chỉnh lại chiếc kẹp tóc hơi lệch trên mái tóc cô.

Vãn Ninh đứng dưới tán cây bàng, gió thổi qua làm vài chiếc lá khô rơi xuống mặt đường. Cô nhìn chiếc xe đậu bên cạnh rồi quay sang Hoài Cẩn. "Còn bao lâu nữa mới về tới nhà?" "Khoảng hai tiếng." Cô khẽ thở dài: "Lâu vậy…" Hoài Cẩn nhìn vẻ mặt cô, bật cười. Anh đưa tay chỉnh lại chiếc kẹp tóc hơi lệch trên mái tóc cô. "Chán à?" "Không chán. Chỉ là em muốn về nhanh để còn…" Cô ngập ngừng, rồi cúi xuười. "Để còn gì?" Cô ngước lên nhìn anh, mắt long lanh: "Để còn kịp nấu bữa tối mời anh." Anh nhìn cô một lát, rồi khẽ gật đầu. Phía xa, Khương Hạ và Lục Minh Triết đã quay lại, tay cầm mấy chai nước. Khương Hạ ném cho Vãn Ninh một chai: "Uống đi rồi đi tiếp. Về thành phố còn nhiều việc." Vãn Ninh bật nắp chai, uống một ngụm mát lạnh, mắt vẫn không rời anh.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.